Làm sao tôi chỉ được cho người
đêm mãn khai những bông cải vàng âm thầm nở,
và vì sao thả neo xuống thấp
gần chạm nơi làm dấu lãng quên,
bí mật để quên một bí mật
đủ để người ngước lên mến yêu tinh tú
và học bài học của mùa xuân.
Hãy một mình trầm ngâm
nhưng đừng quên hé cửa,
hãy thắp một nhánh lửa con
trong vòng tay mẹ lửa,
vạch nơi đáp cho vì sao lạc nẻo,
vẽ lối về cho hạt cải tha phương,
bí mật để quên một bí mật,
cả vũ trụ sẽ loan tin.
Đâu đó là mùa xuân,
những con chim hát ca chậm rãi
chẳng vội vui mừng,
nhấm nháp bữa tiệc sương trên cành ướt át,
chúng chia nhau một vũ trụ khiêm nhường,
lùi dần cho bước chân người tới
cho đến khi người lại
chúng sẽ cất cánh bay—
Và bí mật để quên một bí mật.
Leave a comment