rằng xưa có chiếc người con
rơi từ biển bé xuống hòn núi to
gặp thời một vụ mùa no
đá lên lớp lớp tròn vo bụng kìa
chiếc người gặp chiếc người kia
chiếc kia rơi xuống từ ria mâm trời
trên trời có cái gì thời
chiếc kia bảo có một lời ru thôi
rằng xưa có chiếc người rơi
rơi từ gần gụi về nơi tắp mù
rơi từ một góc thu lu
rơi ra một đống thù lù giữa sân
chiếc người bảo chiếc người rằng
chiếc ơi chiếc có biết chăng chiếc à
chiếc đi từ buổi xông pha
chiếc đi vì nước vì nhà chiếc ha
nước nhà chiếc ở đâu ta
ở sông ở núi ở ga ở cầu
ở từ cái buổi ban đầu
đến khi chiếc chẳng còn đâu chiếc à
chiếc đi trong cõi người ta
chữ tài chữ mệnh thế là chiếc đau
một đàn chiếc trắng phau phau
gặp một đàn đỏ đánh nhau tơi bời
chiếc ơi chiếc ởi chiếc ơi
chiếc thua chiếc thắng chiếc vui chiếc buồn
chiếc rừng chiếc biển chiếc nguồn
chiếc cây chiếc cối chiếc chuồng chiếc truông
chiếc đào tẩu chiếc hoàn lương
chiếc mở miệng chiếc cởi truồng bất tuân
chiếc đi khắp nẻo đông xuân
chiếc riêng chiêng chiếc chiếc quần quật đông
chiếc ơi chiếc có nhớ không
từ bao giờ chiếc bị gọi thành con thế này?
Leave a comment