Ngày trở về trái đất,
anh không chắc
mình còn giữ được hình hài xưa cũ.
Bụi vũ trụ đã bào mòn gần hết,
anh không còn chân
để đi cùng trọng lực,
không còn tay
vì lâu lắm không cầm nắm thứ gì.
Không còn cả những phân tử
tương thích với hành tinh này,
và trái tim cũng đã quên
những bài học vỡ lòng.
Chỉ còn một linh bào duy nhất
gói ghém chút kỷ vật cuối cùng,
anh đã giữ gìn
để vũ trụ không thể cướp đi nốt.
Đó là ấn tượng về quê nhà chúng ta,
dù hoang tàn nhưng chưa bao giờ hết hy vọng,
dù ngây ngô nhưng luôn luôn sẵn sàng tiến hoá.
Chính vì vậy anh phải trở về.
Em,
nghe thấy tiếng anh chưa?
anh không thể nói to hơn lời thì thầm của dế,
vì sợ làm vỡ giấc mơ của em—
cửa ngõ duy nhất
cho anh thể nhập
cuộc hành hương này.
Em,
nếu đã thấy,
sớm mai đây hãy gieo anh vào nắng
và tưới thêm giọt nước mắt của em
để đất đai sau tỉ năm đen đắng
bỗng hoá sinh thành mật ngon ngon mềm.
Leave a comment