Hôm nay, tôi đã có một khám phá mới về niềm hy vọng. Hy vọng không dành cho tương lai; hy vọng là món quà cho sự sống trong hiện tại.
Có thể chúng ta vẫn thấy hy vọng luôn phải đi kèm với những dự định cho tương lai; hoặc nếu không có những ước vọng cho tương lai thì làm gì có hy vọng. Vì cách nhìn nhận đấy, rất có thể một món quà đã trở thành gánh nặng, một trái ngon đã trở thành thuốc độc. Bởi vì ước vọng về một tương lai tươi đẹp hơn rất dễ củng cố niềm tin rằng hiện tại không tốt đẹp đủ. Và nỗ lực kiểm soát tương lai cùng ý chí áp đặt luôn luôn đẩy con người vào tình thế vô cùng bấp bênh khi sự thật là không ai có thể khẳng định chắc chắn ngày mai mặt trời sẽ mọc. Vậy con người sẽ sống với niềm hy vọng như thế nào?
Có thể ai đó chọn hy vọng như một thứ ma tuý để quên đi thực tại. Có thể ai đó khác lại quyết tránh xa nó, không dám mon men hy vọng vì sợ hãi cái giá của sự thất vọng khi không thể kiểm soát được tương lai. Cực đoan hơn, người ta có thể thấy nó như đỉnh cao mà từ đó con người trượt chân và lao thẳng xuống vực sâu tối tăm của tuyệt vọng. Từ đó, có người chọn hy sinh hiện tại để đầu tư toàn bộ cho tương lai. Lại có người bất chấp tương lai, mặc sức thoả mãn dục vọng trong hiện tại. Và nhóm khác không còn biết sống vì cái gì nữa.
Vậy thì hy vọng có giá trị gì và nó có thực sự an toàn và lành mạnh cho con người không? Hôm nay, tôi đã có câu trả lời: Hy vọng không dành cho tương lai; hy vọng là món quà cho sự sống trong hiện tại.
Ngày mai không bao giờ đến. Tương lai là vùng đất mà ta chẳng bao giờ có thể sống trong mà chỉ có thể nghĩ về mà thôi. Dựa trên sự thật đó, chúng ta cần xem xét lại mọi khoản và mọi cách đầu tư của mình. Chúng ta sẽ đầu tư cho một vùng đất mà mãi mãi chúng ta sẽ không thể đến được và sống được ư? Vậy chúng ta hy vọng điều gì? Hy vọng cuộc sống ta SẼ tốt đẹp hơn ư?
Không. Tôi không hy vọng điều đó. Tôi quyết định bỏ từ “sẽ” ra khỏi niềm hy vọng của tôi. Điều kỳ lạ là khi tôi không nói từ “sẽ” nữa, niềm hy vọng của tôi thậm chí còn không cần được thốt lên thành lời. Chỉ có một nguồn năng lượng mạnh mẽ ập vào hiện tại của tôi, nó thổi bùng mọi thứ lên và sự tốt đẹp khởi sinh ngay lập tức. Vì sao ư? Vì tôi hiểu rõ rằng nếu ngay bây giờ hiện thực của tôi không tốt đẹp, thì chẳng có bất cứ tương lai nào sẽ tốt đẹp cả. Tôi không muốn chơi cái canh bạc hú hoạ đó. Cái đó không phải là hy vọng mà nó là ảo vọng; và nó đúng là cái nhân để đẩy tới nỗi thất vọng và tuyệt vọng.
Hy vọng là điều gì đó rất khác. Khi nó xuất hiện, nó làm cho trái tim ta ấm áp, khí lực ta tràn đầy. Nó thúc đẩy ta hành động để sống tốt nhất hiện tại của mình. Nó đến như một sự nhắc nhở để mở mắt về sự tồn tại của mọi khả năng và xua tan niềm tin vào những giới hạn và sự bế tắc. Ngược lại với tuyệt vọng là tình trạng tự đóng chặt mọi khả năng. Điểm duy nhất cần phải neo vào để nhận rõ đó là trí tuệ về nhân quả: từng khoảnh khắc hiện tại tốt đẹp thì cả tiến trình sẽ tốt đẹp. Vì thế, thứ duy nhất chúng ta cần quan tâm chăm sóc chính là hiện tại này.
Người có hy vọng là người sống tốt cho hiện tại và vì vậy cũng có trách nhiệm đối với tương lai. Người không có hy vọng là người bỏ bê hiện tại và tương lai.
Điều kỳ diệu tuyệt vời là, với sự chăm chỉ chăm sóc cho hiện tại, ước vọng về tương lai thậm chí còn không cần phải xuất hiện thường xuyên trong tâm trí ta nữa. Hy vọng không còn cần là hy vọng cho tương lai nữa. Hy vọng không còn cần phải thốt lên thành lời nữa. Nó chìm vào một mạch nguồn duy nhất của Tình Yêu và sưởi ấm trái tim ta mỗi phút giây… là đủ.
Leave a comment