Tôi tự hỏi, trong suốt 20 năm qua, ở nước ta có bài văn nào của học sinh tiểu học viết về ước mơ trong tương lai của mình như thế không nhỉ?
Hay luôn là lớn lên, em ước mơ trở thành bác sĩ, kỹ sư, nhà khoa học, ca sĩ, diễn viên nổi tiếng…?
Tôi không biết nữa.
Tôi chỉ nghĩ vu vơ rằng, lẽ nào làm một người nông dân thực sự đi ngược lại với cái gọi là ước mơ? Làm nông dân thì có gì mà phải mơ ước? Cha ông ta làm nông nhiều đời rồi; nếu ước thì phải ước cái gì đó khác hơn chứ, đàng hoàng hơn, to đẹp hơn, công nghiệp hơn, hiện đại hơn chứ.
Có lẽ nào, trong tâm thức tập thể của một vài thế hệ, làm nông là một nghề ngõ cụt (dead-end job)? Chính vì vậy mà (tôi đoán) chẳng có mấy em bé mơ ước lớn lên trở thành nông dân. Chính tôi đọc cái câu “lớn lên, em ước mơ trở thành nông dân”, tôi còn thấy buồn cười mà.
Phải thừa nhận một điều là tôi chưa bao giờ nếm mùi khổ cực của đời sống nông dân. Toàn bộ trải nghiệm làm nông của tôi đến giờ phút này đều là sung sướng, hạnh phúc. Ý nghĩ cuối cùng trước khi đi ngủ của tôi là về những cái cây và công việc đầu tiên trong ngày của tôi là đi ra thăm chúng.
Nhưng tôi đã nếm mùi cực khổ của việc giam mình nhiều ngày trong phòng điều hoà giữa một sa mạc bê tông, sống giữa một nơi không biết phải gọi là thủ đô hay là bãi rác. Liệu đó có phải kết quả của những nỗ lực công nghiệp hoá, hiện đại hoá ở nước ta hay không? Chúng ta đã và đang tiến lên cái gì thế?
Tôi đang trồng rất nhiều rau, rất nhiều cây trong vườn, nhưng thậm chí còn không quan tâm đến việc được ăn, và cũng chẳng mong được bán.
Tôi trồng chỉ để được nhìn thấy màu xanh mọc lên qua bàn tay tôi. Tôi trồng chỉ để được tận mắt thấy sự sống này mạnh mẽ và giàu có khủng khiếp đến mức nào. Từng giọt nước tiểu tôi xả đi, từng miếng vỏ khoai tây tôi nạo bỏ, từng ngọn cỏ tôi bước qua tưởng chừng sẽ chẳng có ý nghĩa gì cho đến khi tất cả được tích tụ lại và chuyển hoá để tạo ra một nguồn dinh dưỡng và năng lượng khổng lồ.
Hai thùng dưỡng chất nhà tôi liên tục đầy (một thùng ủ phân nước từ thức ăn thừa, một thùng đựng nước tiểu của hai người). Lượng dinh dưỡng vẫn đang gấp nhiều chục lần số cây và rau trong vườn cần chăm bón. Cứ nhìn vào đó và tôi tự hỏi sao mà mình giàu kinh khủng khiếp thế nhỉ.
Thực vật chuyển hoá trực tiếp năng lượng của đất trời thành dinh dưỡng và thức ăn cho tôi. Tôi ăn chúng và hấp thụ nhanh hơn, chứ chẳng cần ăn thịt động vật khiến phải mất công chuyển hoá thêm mấy lần cho phí phạm.
Sự sung sướng của một người nông dân là nhìn đâu cũng thấy tài nguyên và năng lượng. Công việc của anh ta là đặt bản thân vào đúng vị trí trong công trình chuyển hoá vĩ đại của tự nhiên, và anh sẽ được sung sướng và giàu có luôn luôn.
Sẽ là may mắn khi nhìn ra được điều đó. Nhưng sẽ là bất hạnh khi tìm cách chống lại tự nhiên. Có lẽ vì thế mà công việc làm nông với một số người trở thành một cơn ác mộng. Ngay cả với những loài cỏ thôi, đối với tôi là những người bạn thân thiết, lại là những kẻ thù không đội trời chung với những người nông dân khác quanh vùng. Tôi chẳng hiểu họ làm ăn kiểu gì mà vất vả đến vậy. Họ sợ cỏ và tốn rất nhiều công sức và tiền bạc để diệt cỏ trong khi tôi chỉ sợ đất trơ trụi không có màu xanh.
Thiết nghĩ, trong tương lai gần, màu biểu thị cho sự giàu có sẽ không còn là màu vàng của kim loại nữa, mà sẽ là màu xanh của cỏ cây.
Có thể chúng ta sẽ tiến hoá đến một mức độ để rồi nhận ra mình không thông minh bằng trái đất này.
Biết đâu, từ bây giờ, một vài thiên tài không đợi tuổi đã nhìn ra được xu hướng tất yếu của cuộc trở về vĩ đại, và sẽ phát biểu trong một bài văn về giấc mơ của mình rằng: Lớn lên, em ước mơ trở thành nông dân.
Leave a comment