vuốt mắt tháng ba
chôn đáy sông
bóng đền đài cổ tích
xà ích đưa ta
về lối bụi
hằn thưa
dấu chân chim
bên hiên núi
ta bẻ bút chôn nghiên
đợi ngọ thiên cơm chín
bịn rịn khách về
ta không tiễn
vuốt mắt tháng ba
ta trầm mình ao thẳm
lặn sâu nghe cá thì thầm
bài ca trôi về khe thắm
trảng cỏ dưới thung
một sớm mai ta thả
thân ta rơi
thành
một giọt
tháng ba.
Leave a comment