hãy viết gì viết gì đừng là thơ
là một tiếng bơ vơ bên kia thế
vào làm sao chân nào bước trước đây
ri là răng tôi chẳng hiểu ngờ ngây
xin cho tôi neo một tiếng im im
có lũ mưa cài chặt khoá thiếu niên
nghiêng cái đầu hỏi mớ bòng ngày cũ
chợ đồng xa dằng dặc tiếng rao trưa
riêng có lẽ tôi chẳng như gã nhỏ
băng qua ga tìm bến cuối đàn chim
vì sao cứ đi vì sao cứ đi
ngẩn một lúc trẹo chân bên vực giấy
họ đến sớm hơn phiên giao dịch gió
có gì đây đổi tiếng trống cầm canh
biết hỏi ai ai biết hỏi ai
găm một mảnh âm ba trong ngực vỡ
e là chẳng có gì trong tổ nữa
kiến kéo về từ bất tận hoang liêu
bức tượng sóng hai đầu nhìn nhau ngỡ
dưới ngàn khơi thêm một bận hợp tan
đỉnh núi vẽ đường bay âm tiết xám
trộn vào trong ngày tháng ngậm bồ hòn
xin hối lỗi những mê man sông suối
cuội lạnh như chân khách lạ vô tâm
ở đâu đó hoài nghe đêm chất vấn
rêu thưa trên mái đổ giấc chiêm bao
xin một đoá tường vi về nép gối
ôi bộc lưu và ngày tháng vực ngờ
biển biến cố trùng khơi thành chén nhỏ
ca lên đi đỉnh núi lại thêm hồng
rực gót chân ngày ra đời của gió
chẳng linh tính nào níu nổi một cánh chim.
Leave a comment