Nỗi sợ
Chuyện kể rằng, trước khi ra tới đại dương,
có một dòng sông vô cùng run sợ.
Nàng nhìn lại dặm trường mình đã đi qua,
từ những đỉnh non cao,
con đường uốn quanh những khu rừng, làng mạc.
Và trước mặt nàng
là biển khơi vô bờ bến,
đi vào đó dường như
là mất tăm mãi mãi.
Chẳng còn con đường nào khác,
dòng sông chẳng thể quay đầu.
Chẳng ai có thể quay đầu,
vì quy hồi là điều bất khả.
Dòng sông cần mạo hiểm
để hoà nhập đại dương,
bởi vì chỉ có nỗi sợ hãi tan đi
bởi vì đó là nơi mà dòng sông sẽ biết
chẳng phải là biến mất vào trùng khơi
mà sẽ chỉ hoá thân thành biển lớn.
— Phapxa Chan dịch từ nguyên tác tiếng Anh của Kahlil Griban
Fear
It is said that before entering the sea
a river trembles with fear.
She looks back at the path she has traveled,
from the peaks of the mountains,
the long winding road crossing forests and villages.
And in front of her,
she sees an ocean so vast,
that to enter
there seems nothing more than to disappear forever.
But there is no other way.
The river can not go back.
Nobody can go back.
To go back is impossible in existence.
The river needs to take the risk
of entering the ocean
because only then will fear disappear,
because that’s where the river will know
it’s not about disappearing into the ocean,
but of becoming the ocean.

Chân dung tác giả
Nghe đọc thi phẩm: https://www.youtube.com/watch?v=K_IXi4VceRM
Leave a comment