tôi thức dậy vào buổi chiều
sự êm ái nhắc tôi nhớ về một bài thơ
có một cái cây giữa ngàn cái cây
có ngàn chú chim chơi giỡn trên một cái cây
ngày kia chú chim cuối cùng đã rời đi
vì mùa đông chạm ngõ
cái cây cũng muốn rời đi theo những chú chim
vì nghĩ rằng mình bị bỏ lại
hắn không thể bay lên
hắn bị trói chặt vào đất
những chiếc lá có thể bay lên
hắn rùng mình trút thật nhiều lá
nhưng lá chẳng thể tự bay
lá chỉ bị bốc lên bởi gió
gió chẳng thể đuổi kịp đàn chim
lá được trả về mặt đất
gió lặng đêm về
lá phủ vàng cỏ lạnh
nhưng trong thảm lá khô
còn một thứ gì khác
nó không thể bay lên
cũng chẳng thể cắm rễ
chỉ ở đó và ở đó
một trái trứng chim.

Hình Kim Jungman
Leave a comment