rũ rơi từng giọt ngọc
mùa đông vương ngón tay
tràng hoa từ vườn mẹ
sáng nay tin mới hay
anh đi ra ngõ biếc
anh ngậm giọt sương cay
anh ngửi mùi rêu cũ
áo đông xưa mới may
có khi là đầm lặng
có khi là trúc lay
có hôm anh hỏi khẽ
gió ơi sao vẫn bay
rủ một trời hương phấn
dệt đầy đất men say
có hôm anh nằm đấy
trong ngõ biếc sương dày.
Leave a comment