Hôm nay, tôi đã suy nghĩ về thiên đường. Một tổn thương vừa được tôi nhận biết và may mắn thay, điều đó đồng thời lại hé mở cho tôi thấy dáng dấp của thiên đường.
Thiên đường không phải là một xã hội, cũng không phải là một môi trường sống; nó không phải là nơi để dung chứa ai hay cái gì cả. Thiên đường đại diện cho những phẩm chất của tâm.
Trước kia, tôi từng băn khoăn nhiều về sự công bằng của xã hội, và tôi đã từng mong muốn một xã hội thiên đường. Tôi tự hỏi tại sao lại có người sống thênh thang giữa nhiều chục mẫu đất, lại có nhiều người phải chen chúc trong vài chục mét vuông. Tôi từng nghĩ rằng tại sao những người sống trong chỗ thênh thang kia không mở cửa cho những người chen chúc ấy đi tới sống chung để tạo ra sự cân bằng và công bằng. Rồi thức ăn, khí thở, điều kiện giáo dục v.v… cũng vậy. Tại sao thiên đường không mở cửa cho tất cả mọi người?
Rồi hôm nay tôi đã đi đến suy nghĩ rằng có lẽ không phải thiên đường không chịu mở cửa cho ai đó mà dường như ai đó đã không chịu mở cửa cho thiên đường.
Đóng và mở có thể lại hai nhóm phẩm chất đại diện cho hai đối cực: Khoá/trói/đóng = Địa ngục Cởi/tháo/mở = Thiên đường
Nghịch và thuận cũng là hai nhóm đại diện khác: Nghịch/chống đối/giằng co = Địa ngục Thuận/xuôi dòng/buông xả = Thiên đường
Có lẽ phải đào sâu tới những phẩm chất này thì mới mong tới những sự thay đổi khả dĩ. Bởi nếu tư duy thiên đường như một xã hội hay một môi trường sống và thấy rằng chúng ta cần phải tiếp tục nỗ lực xây dựng nó như một nơi để dung chứa được càng nhiều người càng tốt, thì hẳn sẽ vướng phải nghịch lý từ thực tế là loài người nói chung có vẻ không thích sống trong thiên đường mà họ đang có lắm. Nếu có, thì tại sao lại có nhiều chiến tranh xảy ra trong lịch sử tồn tại của loài người trên hành tinh này thế nhỉ? Họ tổ chức chiến tranh là để xây dựng thiên đường hay để huỷ hoại thiên đường? Chiến tranh có được chấp nhận ở thiên đường không?
Chiến tranh là cái được chấp nhận trong các xã hội con người, nhưng không được chấp nhận đối với thiên đường. Và thiên đường cũng không bao giờ là một xã hội. Xã hội có thể mang những phẩm chất của thiên đường, nhưng thiên đường không bao giờ mang phẩm chất của xã hội. Thiên đường là cái được phóng chiếu và cảm nhận bởi nội tâm của mỗi con người.
Chúng ta không thể xây dựng một thiên đường và cố gắng chia sẻ nó cho thật nhiều người được, vì cơ bản, thiên đường không thể được xây dựng và vì thế cũng không thể xây dựng cho bất cứ ai. Thiên đường đã có sẵn, nó không cần xây dựng gì thêm, nhưng nó cần được mở ra.
Nếu hành động chia sẻ thực sự là xuôi dòng theo sự mở, thì chúng ta đang chọn sống với thiên đường; nếu theo hướng ngược lại, thì chúng ta đang chọn sống cho địa ngục.
Vậy thì thế giới ngoài kia có cần phải thay đổi gì không? Không, chẳng có thế giới ‘ngoài kia’ nào cả, tất cả chỉ có thế giới ‘trong này’ mà thôi.
Leave a comment