Công việc làm vườn dạy cho tôi một bài học quan trọng; nó có thể được gói gọn trong một cụm từ tiếng Anh: ups and downs. Thăng trầm.
Một ngày, bạn trở nên gắn bó với một khu vườn, bạn sẽ được thưởng thức vẻ đẹp của sự thăng trầm. Ngày đó, bạn sẽ thôi kiếm tìm cái hoàn hảo. Có thể đó là khi bạn nhận ra cái hoàn hảo tồn tại lâu nay trong tâm trí bạn không là gì khác hơn một thứ xơ cứng, chết chóc. Cái thứ hoàn hảo mà xơ cứng chết chóc đó sẽ vênh lệch với toàn thể sự sống này. Nó khiến bạn gây chiến với tất cả; nó khiến bạn trở nên cau có và liên tục thiếu thốn.
Khu vườn của tôi có lúc xanh mướt, có lúc xác xơ. Nhưng khi đã quyết định sống với nó toàn thời gian, tôi dần được hé mở để nhìn thấy một vẻ đẹp khác vượt ngoài vẻ xanh mướt và xác xơ luân chuyển kia. Tôi muốn gọi nó là vẻ đẹp của tình yêu trong trái tim tôi, chỉ được mở ra khi tôi chấp nhận sự xuống lên của tự nhiên và chơi đùa cùng nó. Nó đẩy tôi vào một sự hăng say không ngừng nghỉ. Dù cây xanh hay cây úa, dù trái ngọt hay trái chua, tôi vẫn làm vườn mỗi ngày và mỗi ngày. Niềm vui như là thứ sẵn có trong động năng của dòng chảy sự sống này. Nó nâng bổng và cuốn tôi đi không chút dụng công gắng sức.
Không thể đi tìm cái hoàn hảo khi mà ta đang sống trong nó. Cái hoàn hảo không thể là bất cứ một đối tượng nào trước mắt ta bởi vì ta đang bơi lội trong nó.
Những điều trên trước kia là lý thuyết; nhưng sống với một khu vườn ngày qua ngày, chúng dần hiện rõ hơn qua mỗi trải nghiệm thăng trầm. Nó cụ thể như khi bạn nhìn vào một cái cây, trong bạn dấy lên một rung cảm hân hoan sâu sắc, nhưng đồng thời lại vắng mặt những kỳ vọng và sợ hãi. Bạn chăm sóc chúng, bạn làm tất cả vì chúng, nhưng bạn lại không sợ chúng không được như bạn muốn. Bởi vì bạn đã học được cách chiêm ngưỡng sự thăng trầm.
Khi bạn hoàn toàn chấp nhận sự thăng trầm, thăng trầm luôn luôn là hoàn hảo. Khi bạn kháng cự sự thăng trầm, thăng trầm mãi mãi là khuyết tật.
Học cách chiêm ngưỡng thăng trầm cũng đồng thời là công việc quan sát sự kháng cự của bản thân. Tôi không cố gắng chấp nhận điều gì cả; tôi chỉ liên tục nhìn nhận những phản ứng trong tôi khi tôi không chấp nhận điều gì đó. Tôi quan sát sự thất vọng của tôi khi những cái cây của tôi vì lý do nào đó mà không xanh tốt như mọi khi. Tôi quan sát xem tôi đang tự hành hạ mình như thế nào. Trái tim của tôi lúc đó ra sao, những mạch máu của tôi khi ấy thế nào, tôi cứ lặng lẽ nhìn chúng. Khi nào tôi chịu ở lại với chúng, khi nào tôi tìm cách trốn chạy, tôi cũng ghi nhận những điều đó một cách giản đơn. Quá trình đó lặp lại và lặp lại mỗi ngày. Nó giống như một quá trình bào mòn thật khẽ. Có thể phải sau một thời gian rất dài, trải qua muôn nghìn vòng lặp, một buổi sáng ra vườn, đối diện với một cái cây đang héo úa, tôi bỗng dưng không còn muốn hành hạ bản thân.
Điều gì sẽ còn ở lại? Chắc chỉ còn một rung cảm say sưa, cuốn tôi vào những thăng trầm bất tận để tôi được tiếp nhảy múa vui chơi với cây cỏ trong vườn.

Leave a comment