— tặng Tường Vân
khi anh bật lên một ô cửa mới,
gió hỏi rằng ngày hôm qua anh đã ở đâu?
nơi nao là nhà?
em biết đấy
hơi ấm em là dung môi rửa trôi những vết thương của gió
anh khoả tay thành dòng nước
sẽ chẳng làm kinh động thiên hà
em biết đấy
đêm là khi ta chìm vào nhau trong muôn hình bền bện
anh chẳng muốn tạo ra thêm một nút thắt mới
nhưng thớ thịt ta cứ siết mãi quanh nhau
đã bao lâu anh chưa viết thơ tình
hay chưa từng có bài thơ nào được viết
hãy chìm sâu vào sâu mãi gió khơi
khi anh ôm em
anh muốn hay rằng anh ôm em
những trái đêm rực hồng chín đỏ
chúng ở đó mãi trong trạng thái tuyệt đối thinh linh
em yêu anh
giờ em chỉ yêu anh
anh muốn hay rằng đêm chín đỏ
phả từ cánh mũi em hương phù sa nhung ấm
vâng
xin thuận mệnh
vâng tòng
chìm sâu vào nhau,
chìm từ trong vào trong
ai rơi?
và rơi về đâu?
vâng
xin thuận mệnh
vâng tòng
chìm sâu
chìm sâu vào trong
ai trong?
và trong là đâu?
em biết không,
đêm của ta không kết thúc bằng một điệp khúc nào
cơn ngủ không phải là lúc biệt ly
và cả khi tỉnh dậy cũng thế
nếu có gì thực là khi tỉnh dậy
anh sẽ chẳng nói là mình muốn rơi
vì anh rơi từ đâu?
từ anh về anh?
từ những đỉnh đồi em
xuống thung em?
rồi lại hành hương bất tuyệt?
anh khoả tay xoay vớt một đám tinh sa
mắc lên trần trời một vòm tinh tuyết
mình rung mãi như kênh giao tiếp muôn đời
chừng nào ta còn ngủ
anh không định viết bài thơ này
hay đã đặt ngòi từ vô thỉ
anh chẳng hay vì đâu vì đâu
những đêm ta giờ đây bất tận
anh chẳng hay chẳng hay từ đâu
những đêm ta giờ đây bất tận
vâng
xin thuận mệnh
xin vâng
anh hân hoan
chìm sâu chìm sâu
chìm sâu vào em
chìm sâu vào nhau
vâng
xin vâng
xin thuận mệnh
xin vâng
anh ngân nga
cho đêm dài thêm
dài thêm
dài thêm...
Leave a comment