gió vẫn thổi
trang sách cháy
cuộn mình ngày tháng mỏng
anh đi qua vai em
những hình nhân cười cợt
rồi em biết chi
con phố mỏng cháy thành than tạt mạnh
chúng ta bay trên những phím rêu thưa
anh cũng mỏng
em cũng mỏng
câu thơ mỏng manh
vắt trên lưỡi dao mỏng
những vết bỏng cũng mỏng mảnh như lá mùa xưa
em nằm dưới gót chân anh
gió thổi những trang sách thấm huyết em
cào quệt lưng anh mỏng
chúng ta gào to khi băng qua những con đê mỏng
họ nhặt xác em chất chồng bảo tàng mỏng mốc
chúng ta gào điệp khúc mỏng
những mắt cá chòng chọc nhìn vào lưng anh
những xác em vắt qua câu luận ngữ vô tri
bất thình lình tia chớp mỏng
cắt một vệt cuối trang
hư không bỗng dưng mỏng dẹt
thuyền rỗng qua sông đen
em đi vào vùng đêm mỏng mẹt
gió tốc ngực em xổ bầy chim không cánh
chúng bay vào vùng đen mờ mỏng
em gọi với theo
tiếng kêu bị hấp thu vào vùng im
của những bình minh không ánh
ở nơi đó có chuỗi ngày không đêm
không dấu tích mặt trời
không một chút phôi pha
không một điều trăng trối
anh thấy bóng em hét
em chạy xuyên qua những lùm cây
đâu đó xen qua những ẩn dụ ít dùng
bài thơ kết thúc khi anh ngủ quên
quên mình mỏng
rồi em có về thăm lũ kiến
chúng xây mộ anh
không quên tạ từ đôi vần mỏng
anh trần truồng dưới ngọn thác mỏng mong
gió vẫn tạt ngực em
sách vẫn cháy ngực em
lúa vẫn trổ đòng đong
bên phím dương em mỏng
ngực em gào câu đồng dao mỏng mọng
anh đi qua vai em
mỏng mỏng mỏng
mỏng mòng mong mòng mọng
mỏng mọng tợ thân thu rục đổ
mỏng mòng mong mòng mọng
mỏng mọng tay chim qua xác trời rực đỏ
Leave a comment