Nếu bạn muốn cười sặc sụa, bạn có thể vào Youtube gõ từ khoá “hài tâm thần”. Trong đó, tôi thấy ngáo nhất là câu “Bác sĩ ơi, em bình thường rồi!” Thế mà sáng nay, tôi đã lặng cười suy nghĩ về ba chữ đó: bình thường rồi.
Các bệnh nhân muốn xuất viện (như trong clip) sẽ nhao lên gặp bác sĩ để chứng minh sự… bình thường của họ. Bác sĩ, để kiểm tra, sẽ đưa ra những câu hỏi. Và họ, để chứng minh sự bình thường, sẽ cố gắng trả lời chính xác. Cái kịch bản đó cứ tạo ra biết bao nhiêu tràng cười-không-nhặt-được-mồm cho chúng ta. Mãi đến hôm nay, tôi mới phát hiện ra, người bình thường thì sẽ không cố gắng trả lời những câu hỏi đó. Người bình thường thậm chí còn không có nhu cầu thoát khỏi nơi đó.
Tôi hình dung, cùng với một câu hỏi, người tâm thần (đang hồi phục) sẽ cố gắng vận dụng hết trí lực để trả lời, trong khi người bình thường sẽ trả lời là: “Mày đang bắt lú tao đấy à?” Người bệnh sẽ thấy nó cực kỳ nghiêm trọng. Người bình thường sẽ thấy đó là một thứ hết sức tào lao, hề hước; họ có thể trả lời hoặc không, tuỳ ý họ.
Rồi tôi lại suy tưởng tiếp: làm cách nào để một người chứng minh là mình đã khỏi bệnh để được ra viện đây? Có ai đã khỏi bệnh hoàn toàn mà cứ chốc lại lên gặp bác sĩ nì nèo: “Bác sĩ ơi, em bình thường rồi, bác sĩ cho em xuất viện đi?”
Nếu họ thực sự bình thường, họ sẽ không còn thấy sự khác biệt giữa trong viện và ngoài viện nữa. Họ cứ sống thôi. Không còn nhu cầu chứng minh, không có mong muốn thoát khỏi; họ đã ở trong một mức độ nhận thức hoàn toàn khác trước mà cũng chẳng có gì khác biệt. Chẳng còn khái niệm về sự bình thường, họ bình thường.
Các bác sĩ đâu có muốn giữ họ ở trong viện làm gì, song cách duy nhất để họ được xuất viện là phải trở lại sự bình thường đó, khi không còn quan tâm đến các hỏi ngớ ngẩn của các bác sĩ, nhưng không phải ở trong tình trạng ngu ngơ vô trí. Phải hiểu biết đến một mức độ nhất định mới thấy được sự vô nghĩa.
Phải hiểu biết đến một mức độ nhất định mới thấy được sự vô nghĩa?
Điều thú vị nhất trong các câu chuyện hài tâm thần đó chính là nỗ lực để trở thành bình thường và chứng minh sự bình thường của mình. Những trại tâm thần như trong các clip hài đó làm tôi liên tưởng tới các tu viện nơi các tu sĩ đang gắng sức tu hành để đạt tới trạng thái sống bình thường. Các đoạn đối thoại của các bệnh nhân với các bác sĩ tâm thần khiến tôi nghĩ tới các đoạn đối đáp giữa các hành giả và thiền sư. Để làm gì? Để chứng minh sự bình thường à? À há :')
Tâm bình thường là Đạo. Ai bình thường rồi giơ tay!

Hình sưu tầm trên mạng
Leave a comment