1.
bầu trời nhiều mây quá
có gì hay ho không
hoa nở kìa
em là ai
có con chim
đi qua vùng không khí
mẹ tôi gặp lại tôi
này tôi muốn hỏi em là ai
có gì đâu
khi thành cát bụi
đừng trách tôi vô tâm
ong vàng tìm mật
em đi rồi phải không
hiển hiện
hoa đẹp quá
đường đêm trăng sáng
ông lão đánh cá
em đến thăm tôi nha
lòng tôi là một chùm hoa biếc
đợi mùa thu bắt nụ mới vào hư không
ứa giọt hồng
lắp đặt chữ nghĩa
im đi những đốm lửa
kìa một vầng trăng mới
con gió có làm phiền em
hình như ai qua đây thì phải
tình yêu của tôi không ở lại
em đừng đi về phía mặt trăng
linh thoại hoa
rừng đêm sương ngủ
bình yên nhé trăng sao
ôi gì vậy chứ
bay lên nào gió cát
hoang hoải lòng gì đây
đã từng là hoa nở
không hẳn là tôi đã yêu em
tôi đã đi về nắng lửa
bạn là ai và sao lại ở đây
có gì hòng đòi hỏi
thương là thế này đây
liệu chàng có về được
2.
bây giờ tôi đi đâu
ha ha ha
vì sao tôi lại chết
biển ở đâu
ánh sáng kia là gì
tôi có tìm được chính mình
đừng bắt tôi nói đúng
ừ nhỉ
vì sao tôi lại hỏi tôi
có gì không hay à
em bị ốm mất rồi
hãy cho tôi một lời hứa
đại bàng đêm vỗ cánh mặt trời
thật là dễ dàng quá đi
tôi không cần phải biết
em là tôi
biển động nhẹ
gà gáy sớm
có gì hay ho không
đừng nằm ngủ ở đây nhé
quá khứ đã không còn
chỉ có những cảm giác về kí ức
hiệu ứng cánh bướm
hoa khoe sắc trên không
ngả vào lời trùng điệp
tôi có thể làm thơ
có gì mà tranh cãi khi ngày đã tắt bên hiên
thế giới đó có nhiều mây và mái nhà màu đỏ
tình yêu nở trên gió biển xâm lăng
lòng tôi sẽ không còn hoang hối
đây là phép luyện chữ của buổi hoàng hôn phù thuật
tôi tuôn như đám cháy sau nhà
tu từ cùng những cánh bọ rùa quên mải
tay tôi vươn từ giấc mơ đêm ẩm ướt
chẳng có gì khó cả
con trâu cày ruộng chữ hiên ngang
đừng chuốc say chim cá
những dây điện bỗng hóa dây thừng
lật qua lật lại
đùng đoàng
thình lình tôi đã yêu em
lòng tôi như trời sao tháng chạp
viết nhiều và rơi rớt bãi bờ
sau cơn mưa chân em còn hồng chứ
thôi cho tôi xin
3.
tôi tô chân em bằng một lời nói dối
tập trung vào điều này không khó
mọi thứ vẫn diễn ra bình thường
vì sao thơ ca lại làm cho người ta mơ mộng
bình thường có vậy không em
đừng tìm tôi trong những phím mưa dột
hoa rã rơi bên phiên giậu lụi tàn
cô ấy đã đi vì tôi không thể ở lại
những ngày đó thật là không dễ chịu
hà nội mùa xâm thực của bóng đêm
nhà thờ nghiêng sát môi em lạnh
thấy không hoả châu bừng lên trong mắt dẻ
oi bức một mặt hồ
và ta ngửi thấy hương nhau từ đó
bạn có chắc mình vừa đi qua phố
bão nổi từ một thoáng quay nhìn
vì sao đêm lại dài và nhão
ừ có lẽ vậy thôi em
này biết gì không
đường đi phi tuyến tính
biển đẹp mà không ai
vinh quang thắm thiết
nhà thờ nghiêng sát môi em đỏ
khi nào ra chơi hãy gọi một khóe phượng cười
kí ức rà soát
đình thình lình
có ti tiện không
liên thiên
inh ỏi
phình như một cái bình
liên hoa hóa sinh
xin chào người đẹp
có gì mà em lại cười
mây bay buổi sáng
những phiến đá rêu
không gì là lo lắng
bếp lửa đã tàn
tôi có thể giấu mình đâu đó
trong lạch nước tưởng tượng cùng em
và thế giới đó chẳng hữu hình siêu thực
thế giới dịch chuyển liên hồi
những quán ăn tôi đã đi qua
đừng gọi tên ai vô cớ
tôi đã phá nát màu trời
bao giờ thì hoa mới nở
4.
khó khăn lắm ngày mới qua trên ngón tay
những hình dung về sóng đỏ
hay là em qua nhà tôi chơi
những phiên đêm gác ngủ
hoài niệm buổi ban sơ
sao rơi trên thềm nước
em đã lạc vào miền tưởng tượng với tôi
rồi vết cắn đó
bình thưa giậu biếc
tôi hiểu rồi
đôi chân bé nhỏ bế bồng
ta tìm thấy nhau nơi địa cầu hối hận
sẽ cắt dán từ đây mấy lời ân ái phố phường
đêm chói chang những tàu lá úa màu hờn dỗi
tôi đã sai đến tận cùng
inh ỏi biếc biếc xanh biếc đỏ
man dã loài phố thị rong rêu
tôi còn buồn một đóa sau vườn quên hỏi
tất cả rục xuống dưới chân ngày
em ngửi thấy chăng trăng nhỏ giọt mây gầy
kìa những lá hoa về cuối độ
tình chúng ta bắt đầu chưa nhỉ
ngõ đùa hương gió chín thu ba
ngâm đào và lụa mướt
bên hồ gió bốc qua tay
trải chiếu nghe mưa quen trong đáy giếng
nhìn vào những khoả thân chìm nước nhỏ
thì thôi nhé
lòng em đẹp tự cánh mây chiều
biển đáp lời sóng hỏi
vì sao lại lạc lối sao vì
cánh én hoa chào vì mây ngói
linh phong cất tiếng thống ai oan
hoàng đàn lụa mệt
tình yêu của thình lình
mưa sa tháng sáu
nắng ngỏ triền mây
em chẳng đến chẳng đi chẳng ngỏ
thôi nhé tình yêu
tiên đề đã vỡ
5.
động đá mây trăm năm
gọi mùa cổ thạch
bến cũ tầm dương
chẳng còn đò còn nắng
thơ giờ lẩn khuất ở đâu
những cánh đồng còn đó
nhà thờ nghiêng sát môi em nhỏ
bình thương lắm yên ơi
rồi đó hoa mua ơi
biên giới mây bay
bây giờ là vĩnh cửu
mùa đông
khi hoa và trăng mọc
tuyệt đối vô hình
tình yêu ở lại
những đốm nắng hồng
ưu tư mắt dọc
tôi đã đến thăm mưa
liền từ khi đất mọc
cái chân thò từ cuống phổi em ca
không cần giải thích
siêu thực chắt chiu
gì vậy chứ tôi ơi
chắc không nên gặp lại
tôi là ai
mây mờ trên ngõ biếc
rằng xưa tôi đã đến
oi khói mái mây mùa
chất liệu phù sa trên giấy ảo
tôi còn chẳng cầm bút ngâm vào
kể một mạch khi ngày sa vào chĩnh thóc mọc mầm xuân
vinh danh con thánh thần trong hội chen cắc cớ
bình yên một thoáng mây mưa
sinh ra trong ngày hội vũ
kinh qua sóng khói mây ư
lỉnh cà lỉnh kỉnh
thẩm mỹ vi tinh
hình như áo gấm
tôi chẳng muốn quay về
tất cả đã vỡ toang
6.
làm chi đó mị
nhà thờ nghiêng sát môi em mặn
hoa sấu theo chân gió về trời
bình yên lắm lắm
viên kẹo trong tay
có gì mà không hiểu em ơi
gió thì không gió
em muốn trôi ra lạch biển chăng em
bóng nắng trôi nghiêng bên giậu nhỏ
vịnh biển
minh linh
bọng đái u sầu
ừ thôi em nhé
ôi tôi mất mình rồi
u hoài niềm vui nhỏ
tách não bộ thành hai
đến đây rồi sẽ biết
sinh ra cùng bánh ngọt
qua đào hoa minh mẫn
mãn hạn xuân thu
lớp lớp sóng
cũng như vậy đó
biên giới mây bay
lòng tôi cho đó
ra vào sâu chậm
phong sương tuế nguyệt
ai làm vậy chứ
inh lả ơi
sao rơi rơi
lá sầu lá mỏi
nắng im ắng
oi ả
ngày mưa về trên cây
phình như êm ái
thấy em không anh
giai thoại đồng nguyên
chẳng có gì là mãi mãi

Chân dung tự họa của Picasso
Leave a comment