1.
ngày này những quả táo
chín đỏ mọng nước ối
và con quỷ không chờ được sinh ra
ta cần chi đọc lại tờ chứng thư cuộc tình
của những chiếc lá
không kịp quay trở lại
bầu trời đẫm tinh tương
và thơ ca gục ngã sau bao đêm canh
gác giấc ngủ
con người
những con người
không mí mắt
mi ngồi trên thác ghềnh
và nhâm nhi bài thánh ca
của trái trứng ung
ôi những câu phức cứ được nối dài vô
vọng
một lần nữa xin được gọi tên
những cột đèn mềm nhũn
đêm thâu tiếng ca ruổi
rong
qua lâu đài vương tượng
chữ ơi ta nợ ngươi lời cuối khi đôi tay mỏi
thõng buông xuống bóng nến
đổ dài đan viện
từ cái lỗ rốn mọc lên ngọn hải đăng soi
bóng
cho đàn chuột hành hương
thăm lại mặt trời
người đàn bà ở trần với tay
xoa đầu bức tượng hộ thần
với hàm răng lởm chởm rụng rời
ta đồ rằng
chuyến xe sẽ chẳng bao giờ
khởi hành vì những vì sao
chưa bao giờ nhỏ lệ
đừng thủ thỉ rằng đêm khuya
có kẻ ngồi đếm chữ được
tuôn ra
sau giọt cà phê cuối cùng
hắn có cái bụng rỗng
chứa tiếng lôi đình của buổi trở
trời
núi non ngả mũ
trườn qua thung sâu
loài cá chưa tiến hoá để
yêu đương
đủ rồi ngươi đã lên dây
đủ lâu trước khi bài hát dỗi hờn
đợi chờ được viết thêm điệp khúc
và cây táo lại trổ hoa như triết lý
cuối cùng cũng chết dụi dưới
đầu gối á nhân
thế giới đầu độc những bông cúc dại
rằng tận thế là phút thăng hoa
cho những kẻ trở về được khởi hành lần
nữa
có lẽ những gió mây sẽ là người rõ
nhất
rằng bình nhật chẳng bao giờ
là ngọ thiên
nhanh lên bài hát
còn chờ ngươi
dưới gầm giường thổn thức
có người nuốt tiếng tăm và nhổ ra định
mệnh
định mệnh gọi tên
cây táo trái mùa trổ bông
những tiếng chuông dội vọng
trong những bức tường không có
thật
nàng đã kêu gọi được
đám đông
cùng vươn tay về dòng sông
cạn kiệt
sân khấu có kẻ đã đứng lên
tuyên bố về sự vắng mặt của
mình
thi thoảng ta có thể thức cùng ngươi
hỡi chú ngựa đã rảo bước qua
mấy đại dương gió chướng
và rồi những ngọn núi đã tan tành
trong khi câu thơ nhả tơ cho
phán quyết
sẽ ra sao rường cột nhà ngươi bao
năm chăm bón
chẳng còn từ ngữ nào để rơi
vào đáy giếng mùa thu lặng thầm
tự vẫn
nhoẻn cười xanh giá cơn ngủ đầu hôm
ta sẽ không đời nào để chùm hoa kể
mãi về
thần thoại kẻ điên vượt
băng qua núi
tìm trái dâu đầu tiên của thế kỷ
rồi sao người có viết chăng điệp khúc
có thể không trả lời nhau
cuối đường ray ngấu nghiến
để lộ ra khoé mắt nguy nan
vì đêm qua có người chưa từng
ngủ
mùi ngai ngái của cánh tay
vùi trong tóc rêu
của dòng sông trăm năm cô quả
hắn ghi hoài lời bước chân xô nghiêng
thực tại ngại ngần như tiếng
kêu thú dữ
mi tìm một chữ viết hoa tên
thánh
ta miệt mài để bức tranh cuốn ta
vào những chuyến tàu không
nhả khói
bay ra khỏi quỹ đạo những cánh
hoa
rã rời gọi nhau tìm ý nghĩa
vô cùng ơi ngõ hẹp
những chân người không còn
được dùng nữa
ta có lặp lại lời nào của dòng chữ viết
trên lá cỏ
khi ký tự đầu tiên chưa bị nét
bút nào cưỡng hiếp
đi đâu vội vã chú hề
chưa một lần thấy mặt mũi chính
mình
tựa đầu bên những gì còn lại
hắn tưởng rằng khải huyền cũng là
một kịch bản nữa
ồ không ta còn biết thêm đường khác
dẫn ra khỏi quẩn quanh những
chiếc mũ rơm kệch cỡm
2.
có
một thứ gọi là thị hiếu thị dân
tựa khối nhà sắp hóa thành bánh kem cam
xâm thực từ lạm phát mỹ học lỗi thời
những lỗ thở phô mai hay
cửa sổ phòng giam tọc mạch
từ đó
họ thêm vào
những đảo phách hợp âm tăng
kéo nhễu một chuỗi lả lơi l a l i ế m
hắn
giậm gót búng tay
khêu nứng một cô nàng
hãy tới chỗ anh
vịnh đá mọc một lâu đài
gió đồng lõa tán tỉnh
anh
gõ chữ bằng phím đàn
nhạc nổi từ vần
giải phóng h ì n h t h ể
một quãng gian tấu giãn một không gian
đất sụt dưới mông
lún chìm phễu cát
làm sao tả được lặng i m
hãy để ý đến khoảng
g i ữ a
hai
d ò n g
nó không hề bằng nhau
tùy vào nhận thức
của gã phi hành
tôi
viết tương lai
tôi ngồi trong quá khứ
hiện tại là những ngón tay không thể nắm
anh
do dự cho lịch sử giống loài
nhưng anh vẫn phải viết tiếp
không ai phán xét cho anh cả
trước khi anh sáng tạo ra họ
cho tôi ngả ra sau một lát
nhìn
những ánh đèn trời thư thái
nhân loại vẫn vắng anh
trên ốc đảo tạm thời
anh
có một chỗ ngồi
con tôi bảo vò giấy
cũng sướng như bước trên lá khô
nó đã vò trăm trang thơ
của tôi trước khi giở chúng
khi nào một bài thơ đủ dài
đó là khi nó
không thể giải thích nó
bạn
sắp vồ được một trích dẫn
thì một ngọn gió lại kể
chuyện con mèo mới bị quyến rũ
ừ thế đó
tôi đi len giữa các đoạn hổng
chỉ nói chuyện được
với các bạn bằng
nửa lưỡi
khi nào một bài thơ đủ dài
đó là khi nó giỡn hoài
bắt ngón tay bạn lang thang
bạn sắp vồ được một trích dẫn
thì khối nhà
còn
trong đoạn nhạc
đèn soi gì những bước tới
đừng tiết lộ nhé
chỗ này là viền trong
của trang sách
nơi những c o n c h ữ lén lút làm tình
sau một ngày phải phục vụ nhân loại
cuốn sách nào
cũng có một hầm b í m ậ t của nó
ơ kìa khói vape
xe gầm dưới phố
ta viết mãi một bài thơ
ta rơi vào vòng lặp
bài thơ sẽ
như
con rắn cắn đuôi mình
3.
nàng xuất hiện
có những con đê
đã trở thành
trò đùa của gió
điếu thuốc dụi nhanh khi tứ thơ khều chân
nó bảo kìa nàng xuất hiện
như những con
dê được khai
sáng
đóm sáng tàn nhanh trên điếu cày
gã lang thang
buột mồm
câu kinh tối
kinh bảo rằng
nàng xuất hiện như những
cái cối giã đêm thành những hình
tam giác lộn
vào nhau
vết sẹo được ban từ ngọn nguồn vực thẳm
vực kể rằng nàng xuất hiện
như mạng nhện giăng trong góc phòng
linh mục xem lão thủ dâm
cùng cây thập ác
cây thập ác tố rằng nàng xuất hiện
như những con quạ trên cánh
đồng ngập nắng nhai những gót chân
kẻ tiên tri đã để mình
sa vào số phận
số phận tả rằng nàng xuất hiện
như bức tranh thánh nữ bay
qua bầu trời đêm thành phố dịch bệnh
những cột đèn
không còn
chứng kiến
những kẻ hôn nhau bên dòng kênh đen đúa
Leave a comment