từ Trong Những Mảnh
TỰ NHIÊN
Dù không thật như tư duy hay khả thể. Lối đọc của tôi, bắt đầu với cái đã có, chuyển vào cái đang là. Giống như việc nhấc một bàn tay lên không chắc là để mô phỏng khoảng thời gian hay bắt chước sự trôi chuyển. Miễn sao hình thức không bao giờ ít hơn hoạt động nó chẳng phải là cách cái bánh quy vỡ vụn, mà đơn giản là nó tách lìa. Tình cờ. Một cái mũ. Một cánh cửa sổ. Những chiếc lá cuộn bay. Tại sao không tin những gì còn lại sẽ đi theo? Trong giấc mơ tôi không thể thấy người bởi vì người đã nghĩ người đang treo tót trên một cái xà.
ÂM TRẦM
Không có âm thanh nào ít hơn hay nhiều hơn một âm thanh nào. Nhưng âm nhạc ngăn ta nghe thấy từng âm riêng lẻ. John Cage bảo thế. Tiếc thật. Không có tiếng mẹ đẻ nào trừ phi một bà mẹ đẻ. Hoặc nhiều cuốn sách kêu đòi chúng ta bước vào cái đơn điệu oai hùng của chúng. Tiếng nào sẽ không cho phép chúng ta nói người trong chiều nghĩa thẳm sâu, thân mật? Năm dài phiền muộn, chệch choạc phát âm. Cái gì đó ở giữa đương chậm lại. Thế nên nhiều lúc trong ngày tôi chẳng nói một ngôn ngữ nào sất.
BẤT CỨ CÁI GÌ
Cũng đều thật phức tạp chúng ta chỉ có thể tống cho nó một cú huých bằng đầu gối. Tiếng kêu của những con mòng biển. Cái dòng nằm giữa nước và ngữ pháp. Chân trời và diễn dịch. Ở giữa hai màu xanh dương. Cánh đồng đầy sự cố. Cử chỉ của tôi không phải của riêng tôi. Thèm khát không phải là một màu. Và âm thanh của biển. Hãy lắng nghe.
NHỮNG ĐỊNH KIẾN KHÔNG TRÌ HOÃN
Bởi vì ánh sáng sẽ có nơi để rơi xuống. Nếu nhát gừng ngắt nghỉ. Tôi có thể sống trong một từ nhỏ bé và mất trí vì một từ khác. Mặc cho sự chậm chạp của công việc tôi. Tôi đã không giải thích, tốt nhất là miêu tả bằng những thuật ngữ cầu kỳ hơn. Mờ ảo. Mịt mùng, khoảng trống của nỗi ngập ngừng, đập dội trang phải trang trái. Nhưng nụ hôn. Thật đáng ngưỡng mộ, cú pháp đơn giản, chuyện kể dễ dàng. Miệng tách ra ở môi.
VẤN ĐỀ VỚI NHỮNG ĐẠI TỪ
Tất cả mọi cơ thể, từng cái một, đều là giới hạn. Robert Creeley bảo thế. Phức hợp, dung chứa cái đơn giản, chắc chắn như từ ngữ là niềm vui. Cánh cửa, cánh cửa trắng, tất cả mọi cánh cửa. Đối với những bước sóng ngắn được gọi là thế giới hữu hình. Chúng ta đã gán ghép những cái tên. Nên tôi mới có thể nói với bạn. Bây giờ cái gì đó ở giữa đã rời ra. Từ “tôi” ngồi trên vai tôi. Sẵn sàng cho cuộc thảm sát.
— Phapxa Chan dịch từ nguyên tác tiếng Anh của Rosmarie Waldrop
from In Pieces
NATURAL
Though not real like thought or possibility. The pattern of my reading, beginning with there was, moves into the present. Like lifting a hand unsure whether to imitate duration or mimic passage. As long as form is never less than activity it’s not how the cookie crumbles, but simply that it falls apart. Happenstance. A hat. A window. Whirling leaves. Why not trust the rest will follow? In the dream I could not see you because you thought you were hanging from a trapeze.
TONE DEEP
No sound is less than a sound or more. But music keeps us from hearing each one by itself. Says John Cage. It is a pity. No mother tongue unless a mother. Or many books demanding we enter their superb monotony. What tongue would not allow us to say you in the deep sense, intimate? Years of melancholy, errors in pronunciation. Something in the middle slows down. So many times a day I do not speak any language.
ANY SINGLE THING
Is so complicated we can only give it a little shove with the knee. The cry of the gulls. The line between water and grammar. Horizon and interpretation. Between two blues. Field of error. My gestures not my own. Desire not a color. And the sound of the sea. Listen.
PRECONCEPTIONS WITHOUT DELAY
Because light finds a place to fall. If intermittent. I can live in a small word and lose my head for another. Despite the slowness of my work. I’ve not explained, at best described in more elaborate terms. Opaque. Opaque, the space of hesitation, ricochet of recto verso. But the kiss. Is admirable, simple syntax, easy tale. Mouth undone at the lips.
THE PROBLEM WITH PRONOUNS
All the bodies, one by one, the measure. Says Robert Creeley. Composite, containing simples, as surely as words are pleasure. The door, the white door, all the doors. To the small range of wavelengths called the visible world. We’ve attached names. So I could speak to you. Now something in the middle has come apart. The word “I” sits on my shoulders. Ready for carnage.

Chân dung tác giả
Tìm hiểu thêm về bài thơ và tác giả: https://poets.org/poem/pieces
Leave a comment