Có hai đứa trẻ trong bụng mẹ. Đứa này hỏi đứa kia: “Cậu có tin vào đời sống sau khi sinh không?” Cậu kia trả lời: “Tất nhiên rồi, tại sao không? Chắc chắn phải có cái gì đó sau khi sinh chứ. Có thể chúng ta ở đây là để chuẩn bị bản thân mình cho những gì chúng ta sẽ trở thành sau này.”
“Vô lý” cậu thứ nhất nói. “Làm gì có đời sống sau khi sinh. Đó là đời sống kiểu gì chứ?”
“Mình không biết, nhưng chắc là sẽ sáng hơn ở đây. Có thể chúng ta sẽ đi bằng hai chân của mình và ăn bằng miệng. Có thể chúng ta sẽ có các giác quan khác mà bây giờ chúng ta không thể biết được.”
“Thật là nhảm nhí. Đi là điều không thể xảy ra. Và ăn bằng miệng ư? Thật là nực cười! Dây rốn cung cấp dưỡng chất và tất cả những gì chúng ta cần. Nhưng cái dây rốn này quá ngắn, thế nên, xét một cách logic, giả thuyết về đời sống sau khi sinh phải được loại trừ.”
Cậu thứ hai vẫn khăng khăng, “Ờ, tớ vẫn nghĩ là sẽ phải có cái gì đó và nó có thể khác những gì ở đây. Có thể là không cần một cái dây rốn cụ thể như thế này nữa chăng.”
Cậu thứ nhất đốp lại: “Vô lý. Vả lại, nếu có một đời sống đi chăng nữa, thì tại sao không có ai quay lại đây từ đó? Sinh ra là kết thúc của sự sống và cái sau-khi-sinh chẳng có gì ngoài bóng tối, im lặng và sự lãng quên. Nó chẳng đưa chúng ta tới đâu cả.”
“Chà, tớ cũng chẳng biết nữa,” cậu thứ hai nói, “nhưng chắc chắn chúng ta sẽ được gặp Mẹ và bà ấy sẽ chăm sóc chúng ta.”
“Mẹ ấy hả? Cậu thực sự tin vào Mẹ ư? Buồn cười quá đi. Nếu Mẹ thực sự tồn tại, thì bà ấy đang ở đâu cơ chứ?”
Cậu thứ hai nói: “Bà ấy luôn ở quanh chúng ta. Chúng ta đang được ôm ấp bởi Bà. Chúng ta là một phần của Bà. Chúng ta đang sống trong Bà ấy. Không có Mẹ, thì thế giới này sẽ không thể và đã không thể tồn tại.”
Cậu thứ nhất lại nói: “Tớ chẳng nhìn thấy Bà ấy, thế nên, xét một cách logic thuần túy, Bà ấy không có thật.”
Cậu thứ hai trả lời: “Đôi lúc, khi bạn im lặng, tập trung và thực sự lắng nghe, bạn có thể nhận thức được sự có mặt của Bà và bạn có thể nghe thấy giọng nói âu yếm của Bà đang gọi vọng xuống từ trên cao.”
— Phapxa Chan dịch từ cuốn Your Sacred Self của Tiến sĩ Wayne Dyer
Conversation in the Womb – A Parable of Life After Delivery
In a mother’s womb were two babies.One asked the other: “Do you believe in life after delivery?”The other replied, “Why, of course. There has to be something after delivery. Maybe we are here to prepare ourselves for what we will be later.”
“Nonsense” said the first. “There is no life after delivery. What kind of life would that be?”
The second said, “I don’t know, but there will be more light than here. Maybe we will walk with our legs and eat from our mouths. Maybe we will have other senses that we can’t understand now.”
The first replied, “That is absurd. Walking is impossible. And eating with our mouths? Ridiculous! The umbilical cord supplies nutrition and everything we need. But the umbilical cord is so short. Life after delivery is to be logically excluded.”
The second insisted, “Well I think there is something and maybe it’s different than it is here. Maybe we won’t need this physical cord anymore.”
The first replied, “Nonsense. And moreover if there is life, then why has no one has ever come back from there? Delivery is the end of life, and in the after-delivery there is nothing but darkness and silence and oblivion. It takes us nowhere.”
“Well, I don’t know,” said the second, “but certainly we will meet Mother and she will take care of us.”
The first replied “Mother? You actually believe in Mother? That’s laughable. If Mother exists then where is She now?”
The second said, “She is all around us. We are surrounded by her. We are of Her. It is in Her that we live. Without Her this world would not and could not exist.”
Said the first: “Well I don’t see Her, so it is only logical that She doesn’t exist.”
To which the second replied, “Sometimes, when you’re in silence and you focus and you really listen, you can perceive Her presence, and you can hear Her loving voice, calling down from above.”

Hình sưu tầm trên mạng
Leave a comment