ngày em không thưa lời
gió sông bỗng rộng
anh nghe lại một bài hát
ngắm em chìm dần
dư ảnh là hoa sóng mênh mông
lòng anh ba động
nét cười em buồn dần theo nắng tắt
thoáng khẽ run
bên hiên chiều gió hắt
lặng im
anh quờ tay khẽ hỏi
em có ở đó chăng?
cho anh chạm vào nhé
trầm tích lệ khô
ngàn năm trên vách má
bài thơ chép từ bia mộ đá
là những dòng dở dang
anh chưa kịp hoàn tất
để gửi em
mà gió chiều đã thổi anh tắt
anh sẽ được bay lên
và sờ chạm em
những vết thương trên mặt
trên một nơi trong vũ trụ
một đốm củi hồng vừa nhóm lên
giữa sa mạc ban đêm
giữa sa mạc ban đêm
giữa sa mạc ban đêm.
•
anh cố nhớ giọng em mà khó quá
ôi lênh lang chiều khỏi toả mịt mù
cay mũi anh khói dâng từ gốc rạ
minh hoạ chăng một giọng nói hôm qua?
anh lâng trôi bay là là thôi cũ
mảnh tơ nào thiết chặt nỗi xót xa
trót quên khuây một nửa khúc dao ca
anh sợ khói cuốn anh về trời cả
em ẩn mình góc rừng chiều lá đỏ
xạc xào ôi chân gió lén quay về
em nhìn anh — mắt thao thức đêm sâu
anh gọi em — giọng trùng khơi khản đặc
mình huyên náo một đời còn chưa đủ
sao bỗng mong tìm giọng nói hôm qua
sao bỗng mong nhớ đường về thôn cũ
để bước trên những rốc rạ xót xa?
•
nàng ơi
anh sẽ làm xong bài thơ kịp trước khi
cơn ngủ hành quyết mi mắt anh
chúng không chống lại nổi
những tảng đá hút xuống vực sâu
anh bị kéo sập
đứt lìa tay em
bóng tối va đập
mặt trời nhá nhem
nàng ơi
truyền thuyết kể về nỗi quạnh hiu bên bờ núi
anh cứ rơi như mưa trái mùa
như cam lồ sương móc
miền mát êm
anh về
mang theo em
từ hơi thở
và ký ức loãng mờ
em là khí quyển anh
nàng ơi
ngày mai từ đâu đó trong kẽ đá
trút một tiếng thở dài băng giá
núi trầm ngâm
điều không thể nói
phát tiết thành
những bông hoa nở muộn.

風月, tranh của Cao Hành Kiện
Leave a comment