tôi sẽ nói mãi về những tinh cầu
luân chuyển quanh ngón tay
tạo ra mùa và ngày đêm
nỗi nhớ
chuyến tàu trôi
luân hồi tôi đã lỡ
anh cứ lặng yên thôi
mưa trên lòng tay vỡ
khum cách chi vẫn dột hoài
dang dở
tôi nhìn qua vết thương
cuộc tình xuyên
tháng năm
chẳng níu
những tinh cầu mọng trĩu
dột qua tim
anh cứ lặng yên thôi
cho bài thơ khô vỏ
hạt lệ sẽ nứt mầm
một sớm mai đầy gió
tôi cứ trôi đi chăng
trên đường băng bỏ ngỏ
duỗi cánh thu chân
ngậm nhành hoa nhánh cỏ
phút lãng quên
lao sầm vào tim gió.

Hình: Linn Meyers
Leave a comment