đêm qua cái mu rùa ấy nện vào cánh cổng tôi rất dữ dội, thế mà đêm nay, khi đang thiu ngủ, khi đứng trước cánh cổng của giấc mơ, và nằm sấp như con rùa không mu, tôi mới nhớ lại cái mu rùa trong giấc mơ đêm qua.
nhưng lẽ nào tôi vừa mơ về một giấc mơ tôi chưa từng mơ? về cái mu rùa vừa mới xuất hiện chứ chưa từng xuất hiện? về cái cánh cổng bị nện thình thịch bởi ai đó đang nhầm lẫn địa chỉ giấc mơ?
nhưng tôi ra mở cổng rồi, họ không còn ở đó, hai giấc mơ chồng lên nhau tan vỡ bởi tiếng nện quá lớn của cái mu rùa nhầm lẫn địa chỉ, khốn nạn hơn là người nằm sấp lại tưởng mình là con rùa không mu vội vàng chộp lấy cái mu rùa đang nện vào cánh cổng nhầm lẫn.
nhưng cảnh đó rất quen, ai đó trở về trong đêm, và đập cửa rõ lớn, như những người trở về quê lúc nửa đêm đinh ninh người nhà đang đợi mình, nhưng người nhà lại ở nhà bên cạnh, họ nhìn sang bên phải, một người không có mu và một mu không có người.
họ chẳng có hành lý, chỉ có nỗi vội vã muốn được về nhà, nện vào cánh cổng theo cách bất lực nhất mà một sự tưởng tượng có thể vẽ nên, tiếng nện của chiếc mu rùa rỗng không và một người chỉ có khuôn mặt ngác ngơ nhìn về bên phải.
tôi ở nhà bên cạnh, hay tôi ở giữa đàng, tôi không mở cánh cổng nào cả, tôi là cái nhìn thu nhận hai giấc mơ chồng chéo, với dấu gạch nối là tiếng đập thình thịch, họ muốn được vào nhà, nhưng họ đã gõ vào sai cánh cổng.
tiếng nện sặc lên mùi khói nồng nồng, chắc đó là hệ quả của nằm sấp, đêm mùa hè đè lên hệ thần kinh thực vật, và buổi chiều mấy hôm trước tôi đã thấy đám cháy trên cánh đồng.
nhưng đêm đã cháy tàn, không còn gì kể cả khói, nhưng còn mùi, còn giữa đàng đêm, ai đó muốn vào nhà, họ nện lên lưng tôi bằng cái mu rùa và cánh cổng không nhìn thấy.
tôi vẫn nằm sấp giữa đàng và hoài nghi về đêm hè không trọng lượng, khi những giấc mơ chưa từng xuất hiện lặp đi lặp lại quen đến mức tôi tưởng chừng chưa bao giờ gặp chúng, không ngừng đến mà chẳng hề tồn tại.
tôi cần hoàn thành một bản thảo nữa phác hoạ tiếng thình thịch tim tôi, giờ đã phóng chiếu thành tiếng gõ cửa, ôi giấc mơ giấc mơ, lẽ nào bên kia cánh cổng là xứ sở không-mơ.
tôi trở mình ba lần, toan tìm cái nắm đấm cửa, mùi mốc meo của trú địa lại nhấn chìm tôi lần nữa, có thể là ba ngàn, ba ngàn thế giới, ba ngàn cái mu rùa chồng lên nhau, ba ngàn lần tôi toan tỉnh dậy.

Leave a comment