khi những ước vọng vỡ tan
anh vẫn còn một khối rong rêu trong trí tưởng
nơi buổi chiều mọc lên lời ca của sông hồ gió
đến lượt lũ chim thay áo cho cơn dông
và bữa cơm chiều không còn tay ai dệt khói
những lời nói dối tôi gieo
chẳng may lại nở thành
bụi hoa biết nhìn vào đôi mắt hỏi
anh đi về phía đồng không
gặt cho tôi một lời hứa nữa
nơi chân cỏ chạy rảo hơn chân người
và tôi vô phương bắt kịp
nơi anh mãi trễ tràng
vì lỡ sa vào vùng không ký ức
thử hỏi có lời hứa nào còn bươn rễ nổi
tôi muốn anh ở đó để chẳng bắt kịp anh
khi những ước vọng vỡ tan
anh vẫn còn một khối rong rêu là tôi—
anh trượt
trên ký tự ngày cố chắn che bằng đêm nguyệt thực
anh cầu nguyện đi biết đâu
giữa cát lung vẫn giấu đâu lòng giếng
đám mây biệt giam còn mỏi mong
thêm một kẻ sa chân lỡ bước
những ước vọng reo tên thiên quốc
bất hốt thành điềm giao ước rong rêu
—cho anh một đường trơn lòng giếng
anh lăn vào cỏ đẫm sương khuya
anh có thể hoặc anh chẳng thể
bắt kịp tôi điểm giao hội nhiêu khê—
tôi cắt cánh tay vươn dài từ cơn ngủ
sẽ nhanh thôi anh vụt ôm một thoáng hương lê
sân trước tôi để mặc ánh trăng đêm nay khoả thân tắm tát
vùng cỏ im tiếng chim lặn dưới hoàng hôn không bóng nắng
nơi chúng gọi là nhà là nơi biệt tăm những câu chuyện kể
chỉ có anh thêm thắt vào những điều
chúng chưa từng muốn nghe muốn hiểu
vầng trăng còn hận anh đã một lần nhắc đến xiêm y
để mỗi khuya nàng đều thấy mình trần truồng lạnh lẽo.
Leave a comment