len lỏi giữa dòng nước mát
ngai ngái hơi thở ao đầm
tôi lần sờ những mái chèo thô vụng
em loay hoay rẽ nước đưa đường
tôi đắm nhiễm trong sự tinh khiết của em
như niềm ước mong diễn đạt
mãi đi tìm nỗi khao khát lắng nghe
nỗi cô đơn ồn ã
vẫn siết vây niềm thanh thản nặng nề
cả vũ trụ buộc phải yêu nhau theo cách này hay cách khác
hay tội gì phải nói chuyện yêu ghét với vũ trụ mênh mông
chiều còn dài mà
và ao đầm vẫn còn đương thì thào hít thở
trong bầu khí quyển là vô vàn tinh thể Sen.

Leave a comment