Hà Nội ôm trong mình những kẻ tha hương những khối nhà nhe răng gầm ghè nhau những người nuốt mắt nhau những bức hồng leo đã diệt chủng từ lâu hoặc chưa bao giờ từng nở
Hà Nội ôm trong mình một khối sương mù kết thành một lữ quán đám người len lỏi giữa đám mây khói một con tàu mắc cạn giữa biển khơi que diêm đốt cháy một dòng chữ
Hà Nội ôm trong mình một đêm giao thừa của những kẻ không biên giới pháo hoa sủi từ đáy cốc ý thơ bị dùng đến một nghìn lần đèn vàng khóc trên những tảng nhà xanh
Hà Nội ôm trong mình một Hà Nội tha hương nước mắt dội bom trên những tượng đài lá cờ rách nát tựa màng trinh của người con gái chưa từng nàng tự cào rách mình như minh chứng cho sự chung thuỷ
Hà Nội trượt đi trên những phố rêu trên hai âm tiết hà-nội trên sợi phở trói lưỡi người Hà Nội đành ngủ để đánh trận trong một cuộc mộng du.
Leave a comment