tôi đã yêu màu xanh trong đoạn mở đầu chương nhạc kịch họ bước ra đem bình minh rót đầy từng ly trĩu mọng họ uống màu xanh lên men trong cuộc chiến đêm qua sau tàn tích sáng nay họ ủ thêm dăm lời hối lỗi tất cả chỉ là rượu xanh
tôi tựa đầu vào ghế khán phòng nhấp giọt xanh mà hôm qua họ gọi là máu hôm nay họ gọi là một chương khúc khải hoàn tôi mua vé vào xem khải hoàn xanh rục men từ trận đỏ và âm nhạc vang lên từ những ngón tay hôm qua đã ngấu nghiến bóp cò
tôi lịch sự lặng im giữ phép tắc khán giả vỗ tay đúng chỗ cần và đăm chiêu nghe khóc kể họ kể về thứ rượu xanh quốc tuý họ đặt tên cho màu xanh: hoà bình họ gội nhuộm cho hoà bình: màu xanh
(mấy nhóc đầu ngõ bây giờ cũng nhuốm tóc màu xanh và chúng ngây người khi tôi hỏi: hoà bình là gì? tôi cũng chẳng biết gì nhiều hơn chúng)
tôi lẳng lặng đứng lên bước ra khỏi vòng khán giả nhận ra tôi mới thực yêu màu xanh của những thứ nằm ngoài khán phòng này.
Leave a comment