em
người đàn bà kinh kỳ
tựa cửa son nhìn ngắm
thấy gì chăng một thời biến động
thu vén nhớ nhung vào hành lý
một sớm lên đường
chia ly ngày cũ nhoà sương
rêu phong
mặc lên ký ức tấm áo xanh xao
nở ra vài phím rơi mái dột
mưa đầu mùa
trăng soi chung bát nước
em nghiêng đầu điểm son
khoảng sân rực nồng hương phấn
mưa rụng tiếng tà dương
về gạch ấm
em
người đàn bà tri kỷ
trong vườn xanh
khoả thân tắm
bốn bề trà toả hương lành
em nhắm mắt ngẩng lên
cùng đất trời trò chuyện
nửa liếc nhìn tôi
mà đã trói trăm năm
vào nhung nhớ.
Leave a comment