tôi sẽ vươn mãi chùm tay mười chín ngón. vươn xa tận cuối bãi mặt trời. nàng tắm rửa cho bầu vú đêm đựng máu. tôi còn mải miết vẽ đường vào ngôi đền thờ lũ sóng.
tôi muốn vút vang một tiếng xé đôi tấm gương mỏng như phiến sa-tanh. nhìn tôi đi. nhìn tôi đi. tôi ở đâu đó cuối bãi mặt trời. bú bầu vú đêm đầy máu.
nàng rắc một vốc hạt lên tôi. hương sa từ tấm nhung y khâm liệm. tôi vươn dài chùm tay mười chín ngón chạm vào cuối bãi mặt trời.
nàng khấn một đoạn cổ kinh và phịa thêm vài đoạn trường tân ước. tôi nằm ngoan nghe mặt trời cừa cựa từ tử cung trái đất chuyển sinh. tôi bú bầu vú đêm đầy máu. vươn chùm tay moi móc mật đạo mặt trời.
nơi cuối bãi mặt trời nàng đứng trong tà áo dệt bằng mưa thiên thạch. nơi tôi gọi tên tôi bằng tên con sóng cuối cùng. thượng đế thờ ơ chỉ đặt tên chung là sóng. nhưng tôi yêu sách danh tính của con sóng cuối cùng. nếu không tôi sẽ khóc và đòi nàng đến diệt khẩu bằng ngụm máu ngâm từ bầu vú kia xây xước.
nàng khẽ nhắc một tiếng biết ơn. tôi gào to và vượt lời của sóng. đó. tên con sóng cuối cùng là thứ gào sôi chỉ chảy ra từ bầu vú đêm tôi cắn nát. đó. nàng cho biết tên tôi bằng bầu vú đêm tôi cắn nát.
tôi ra cuối bãi mặt trời đếm lại xem mười chín ngón tay còn đủ. không. tôi đã cắn nát hết rồi. chẳng có bầu vú đêm nào cả.

Leave a comment