tôi đi ra vườn đêm
những bước tôi vô tình cắt qua
lộ trình hành hương của một chú ốc sên
tôi xin đường
về thăm mấy vì sao góc trời
chàng cho phép
dẫu chậm một giây cũng khiến
chàng lùi về hàng thiên niên kỷ
chàng nhìn tôi đọc chữ
chàng nhìn tôi ngắm sao
chàng nhìn tôi làm thơ
vẻ xót xa, chàng nói:
kìa, một chùm hoa vừa nở
kìa, một làn gió vừa lên
kìa, một niềm đau vừa nhói
đêm mà không buồn thì làm gì, tôi hỏi
khi bầu vú bên kia của trái đất cũng đã bị mặt trời bỏ quên?
tôi theo chàng
bò lên ngọn đồi còn lại
hướng về chóp đỉnh lãng quên
bỗng thấy mình cũng lùi lại hàng thiên niên kỷ.
Leave a comment