tôi nghĩ về những cái răng kẹt đâu đó trong lịch sử sở thú. không. hôm nay tôi không viết về nó. tôi nghe thấy chút tipsy trên đường tìm chỗ đậu xe và hàng bánh tráng nướng. về điếu thuốc đầu tiên của nàng trước cửa bưu điện. về gã giữ xe lấy tôi hai ngàn. và về con chuột trong bếp nhai lại đám tinh dịch tôi cuộn trong khăn giấy.
tôi phiếm định nỗi vui đêm nay. vút vào đêm Saigon đôi ba luồng khói thuốc. cái gì đó mà tôi chẳng cần nhai. ngậm tan và sớm mai khai thật: tôi chưa ăn gì. tôi nghĩ về chồng đống cao nguyên gác xép. về vũ khúc thằn lằn trên cát nóng. về hơi thở phả vào gáy tôi. tôi chưa nghĩ gì thêm cả.
tôi không muốn hái sao trên sân thượng. chẳng có giá vẽ nào quanh đây. biết đặt nàng nằm đâu khi bồn rửa mặt của tôi đã thứ tha cho những vệt gỉ sét trôi đi sau bài thơ tôi nôn từ ly whisky vô tội. chẳng có con đường nào trồng hoa sau kỷ băng hà chữ nghĩa. ồ. những cái răng tôi trồng để nuôi loài đêm hay rình mò giấc ngủ.
tôi sẽ không nói thật về chỗ tôi ngồi bên tiểu tinh vân sa thạch. em có thể nhảy cóc hoặc nằm. cát ở đây là bất tận. đường đến mặt trăng vương vất vài chai bia và quần sịp tôi phơi với nỗi ăn năn nghìn trùng cố quận. em có thể sờ mông tôi mà. khó gì đâu bài quốc ca vang lên bên lá vả đậy chim thánh sĩ. tôi cứ kéo nhễu hoài điều tôi muốn nói. tôi thích thế đó nàng ơi. nàng đầu trâu và cặp sừng điểm trúng đôi tinh hoàn tôi ngày mai đem đi khai quật.
căn bếp tôi phập phồng nồi cháo DJ điếu thuốc solo tôi ngáp ngắn. tôi sẽ chẳng thủ dâm để tinh dịch đêm nay theo triều cường dâng về bờ cát mọng. tôi thắp tạ ngón chân cạo lông mu gom thành thi lâu biệt phủ. chai lọ rỗng không đựng vi trùng tôi nuôi hòng trả lời chuỗi hoang nhiên đàng điếm. ôi. tôi muốn thú nhận rằng tôi chẳng muốn thú nhận. ôi. thôi. tôi. môi. trôi.
đừng như thế. đừng nhẹ như tảng thiên thanh giăng qua bầu trời tay tôi gãi háng. nhìn xuyên qua muôn lớp cửa thạch anh em sẽ thấy có kẻ cuộn trong chăn khi xâm lăng xong địa bàn của con tằm cơ giới. có nghe thấy chăng những viên gạch rơi từ hàm trên được lưỡi lừa sang một bên nằm sát bên đường, sô cô la và đá. tôi giấu đi tiếng vọng buổi hoan ca con sấu già vắt mình trên đồi vị giác. em cho tôi xem với bộ sưu tập chén ly chiến tranh hòa giải người vứt ra sau tấm gương nhân cách. đáng nhẽ tôi nên trèo lên đó. cỗ máy xa hoa nói sành tiếng người hơn lũ ngợm. có lẽ tôi không nên đan ngón tay cầu nguyện trước rốn em. và có lẽ đêm nay chẳng còn phiến rơi nào sau tiếng pháo khai cuộc mây mưa. em đừng nhặt mẩu xương tách khỏi đàn cháu con não bộ. rừng thưa. lọt một kẻ đấu tranh ra ngoài mộng mị.

Leave a comment