Tôi có một cảm xúc đặc biệt với những cô gái bằng tuổi. Hãy hiểu cho, khi tôi viết điều này, tôi không có cảm giác rõ rệt gì về tuổi của mình. Và với những cô gái (nghe nói là) bằng tuổi tôi, tôi lại càng thấy mơ hồ hơn về tuổi tác của tôi.
Thì các cô ấy cho tôi một chút mốc giới neo đậu để đo đạc chút hồn nhiên hay già khú của mình.
Thôi đừng nói về mình cùng sự mơ hồ nữa. Thẳng lòng mà nói là tôi nhớ bạn ấy. Chẳng phải bạn gái của tôi. Chẳng phải bạn mẫu giáo hay phổ thông của tôi (à, tôi chưa từng học phổ thông mà nhỉ). Chẳng phải hàng xóm láng giềng gì sất. Ngày nọ, chạm mặt nhau. Nghe đâu bạn bằng tuổi tôi.
Hình như bạn thấy tôi già đời lắm. Thế là tôi lừa bạn thành công à? Tại tôi cũng thấy bạn già đời lắm. Trong khi tôi còn lạc mãi ở chốn nào chưa xác định xong tuổi, thì bạn đã ở đây được mấy chục năm.
Nhưng xin lỗi bạn nhé. Hôm ấy, bạn mặc chiếc váy thật là trưởng thành và duyên dáng. Một chiếc váy đen nhung và đeo một sợi dây chuyền có hình chú chuồn chuồn thanh mảnh. Tôi cũng diện một bộ dạng ngầu lòi. Ngậm tẩu, râu ria các thứ. Nhưng sao tôi cứ nghĩ mãi về cái nhà trẻ ngày xưa mà tôi từng miễn cương tham gia như cái xã hội đầu tiên trong đời mình. Tôi nghĩ đến một cái phòng học nào đó, nơi bạn cũng đang vật vã tập cầm thìa cầm bút.
Và giờ thì bạn làm được hết những thứ chết tiệt ấy rồi nhỉ? Thứ lỗi cho cái ý nghĩ ngớ ngẩn của tôi. Bây giờ, bạn còn thành thạo cả việc làm phụ nữ cơ mà. À, cả làm người nữa cơ. Bạn ơi, bạn biết làm từ bao giờ thế? Bạn di chuyển trong cái váy đó có thoải mái không? Tôi thấy bạn làm khéo lắm.
Nhưng làm ơn hãy xác nhận với tôi là còn phần nào trong bạn vẫn còn lúng túng, lóng ngóng y nguyên như thời chúng ta còn trong những cái chuồng trẻ đó. Lúc đó, có thể chúng ta vẫn chưa biết xử lý đúng cách đống cứt mũi như bây giờ. Nhưng chúng ta đã tìm cách. Và đó từng là những vấn đề hệ trọng của đời ta.
Bây giờ, bạn đã xử lý rất khéo léo cái cơ thể con người của bạn, cái nữ tính trưởng thành của bạn. Thì những vấn đề hệ trọng của bạn là gì? Thứ lỗi cho tôi, có thể tôi đang không nghe hết những vấn đề hệ trọng của bạn lúc này. Tôi mải ngẩn ngơ tìm cái con người còn chưa quen với bất cứ bộ váy nào cả, thậm chí còn lạ lẫm với mọi bộ da.
Bạn có ở đó không? Có cách nào để chúng ta quay lại “chuồng mẫu giáo”? Để chúng ta được cùng nhau trần truồng. Trần truồng thực sự?
Có lúc nào chúng ta không mặc một cái gì trên mình không, bạn nhỉ?
Leave a comment