Anh chẳng thể đi xa hơn. Rìa thế giới đây ư?
Thôi nào. Chàng có thể mùi mẫn hơn thế cơ mà? Đây chỉ là một giấc mơ và chàng có thể ngủ bất cứ lúc nào. Có tha hồ những rìa thế giới cho chàng ngẩn ngơ soi mình trên đó và thi ca hoá một khoảnh khắc ăn năn.
Vì sao nàng nhắc tới ăn năn và những vách tường mộng mị?
Thì… thơ ca chàng đẹp và chàng sinh ra em để ca tụng chính mình. Đó chẳng phải ý nghĩa của những vách tường mộng mị sao?
Vậy còn ăn năn?
Đó là khi điều cuối cùng duy nhất chàng giáp mặt lại chẳng còn là giấc mơ nào nữa cả. Chẳng còn có cả em và thơ ca đẹp đẽ. Chàng thốt lên rằng chẳng thể đi xa hơn. Nỗi ăn năn nào đã giữ chân chàng lại để chẳng tiếp tục kiến tạo mộng mơ?
Đó là nỗi ăn năn ư?
Vậy chàng gọi là gì?
Ta thấy như những rìa thế giới. Một nơi ta chỉ có thể giáp mặt chính mình.
Chàng dừng lại ngay đó nhận ra dù quay lưng hay chạm mặt cũng chẳng còn tin vào sự tồn tại của em nữa. Chàng ăn năn trước giây phút sắp sửa khai tử thêm một giấc mơ nữa.
Nhưng để em thay chàng tự trả lời mình nhé. Sẽ ra sao nếu sự tình ngược lại? Chàng là giấc mơ còn để em là người khai tử? Liệu chàng có hết ăn năn?
Đó là câu trả lời ư? Ta toàn nghe thấy câu hỏi.
Vậy để em thay chàng tự hỏi mình nhé. Chàng sẽ đứng mãi ở đó bên rìa thế giới ôm em trong cái bóng ngày qua và phả một hơi thơ nghiện ngập. Chàng sẽ đứng đó thi ca hoá dã tâm lật đổ chính mình. Và lúc đó chàng sẽ chẳng còn ăn năn gì nữa cả.
Đó là câu hỏi ư? Ta toàn nghe thấy câu trả lời.
Thôi nào. Chàng có thể mùi mẫn hơn thế mà. Đây chỉ là một giấc mơ và chàng có thể thức dậy bất cứ lúc nào.
Leave a comment