Quả đúng. Tôi còn mê man triển lãm cái sự mình lắm. Dẫu Pressfield bảo thế là làm vì động cơ thứ bậc chẳng phải vì cái lãnh thổ riêng tư.
Ừ. Tôi còn mê rêu rao cái sự mình riêng tư lắm. Chẳng mấy khi tôi thấy tôi đẹp ngoài những lúc tôi…
Nhưng nếu nhắm mắt lại, nghĩ về cái ngày còn mình tôi trên mặt đất, tôi sẽ làm gì? Tôi còn biết kể cái sự mình riêng tư cho ai. Tôi riêng tư thật ư?
Riêng tư mà đi với một mình thì có khi nó lại chết dẫm mất thôi. Riêng tư là phải đi với nhiều mình chứ lị. Có nhiều mình thì mới cần riêng tư. Một mình thì riêng tư với ai đây.
Chớ có nói riêng tư với mình đấy nhé. Lúc đấy mình với mình đã chẳng còn là một mình nữa rồi. Nếu mình với mình mà chơi được với nhau thì hẵng riêng tư. Mình với mình mà kình chống nhau thì thôi rồi cái đám đông chung chạ. Riêng tư cái nỗi gì.
Vẫn là cái đám đông đó. Vẫn mong mỏi riêng tư à. Thôi. Thì cứ rêu rao lên là tôi đây chẳng biết một mình là cái của khỉ gì đâu. Tôi thèm mình lắm. Tôi thèm nhiều mình lắm. Tôi muốn riêng tư với nhiều mình. Tôi không chịu riêng tư với một mình đâu. Vì cái khái niệm đó nó cứ hình thành là liền thành phân cực à.
Cứ nói một mình là thành nhiều mình.
Thế thôi. Không nói nữa. Riêng tư thôi. Các mình tới đây với tôi đi. Tôi rêu rao cái sự mình này cho các mình đây. Riêng tư thôi nhé.
Leave a comment