Những con chữ biết đợi chờ. Xếp mình sau những ký ức của người. Người phải đi qua biết bao buồn vui, quên nhớ, mới chạm được vào chữ. Lúc đó, chữ đã hoá tro. Người thõng tay vào vùng mông lung rỗng tuếch. Lúc đó, chữ đã hoá lời. Người không còn nhìn bằng mắt. Hãy nhắm mắt và mở tai. Những âm thanh hàng năm ánh sáng vọng dội về. Người trôi vào biển âm thanh chữ. Người thành chữ.
Leave a comment