Hãy viết câu mở đầu và đó là điều duy nhất chàng cần làm, hỡi thi sĩ. Sau đó, chàng có thể lui ra, yên nghỉ.
Nhưng chúng tôi cần một lời lẽ mở đầu, hỡi ôi thi nhân run rẩy. Sau đó, chàng có thể đi, có thể đi và không cần trở lại.
Nỗi niềm nào đang khiến những ngón tay chàng do dự, mặc cho thơ ca đã đến độ chín muồi. Chàng chẳng chịu hái chúng tôi, lại ngăn cản cơn gió kia không cho chúng tôi rơi rụng.
Từ những cành đông lặng lẽ, chúng tôi nhìn xuống mái đầu đang gục trên giấy. Chàng ngủ quên ư hay mùa đông đang đồng minh với nỗi do dự của chàng? Tự bao giờ bao quanh chàng là giá rét? Chàng thấy tất cả đã quá thơ ca để không thể buông thêm lời nào nữa?
Chàng ấn sâu mũi giày mình xuống tuyết. Chàng đặt một bông hoa tuyết lên môi. Chàng vuốt ve một nhành sương tuyết. Giấy bút chàng đã đóng băng và những trái cây đã hoá đá.
Chàng rời bàn viết. Rời mùa đông. Rời thơ ca. Rời thế giới. Chỉ còn những dấu giày trên tuyết. Và nếu chúng được xem là câu mở đầu thì liệu chăng nó có làm thoả lòng người đọc? Chúng nối dài câu mở đầu trên hành trình hướng về nơi kết thúc.
Hỡi mùa đông, hãy ngủ yên mãi mãi. Những trái cây hoá đá và trang thơ không còn người đọc. Cho đến khi một giọt thầm rơi xuống nơi người từng ngồi viết làm tuyết lõm sâu thành mũi khoan khoan vào giấc mộng.
Để lại những buổi chiều ánh lên chút ấm êm phố thị. Những quán rượu vừa mở. Những con đường vừa đông. Người ta lui tới háo hức rồi lại ê chề. Người ta sùng tín thực tại duy nhất. Người ta ngập ngụa trong chính mình mà tưởng như đang quấn quanh ai đó. Có ai cần thơ không? Có ai đứng cùng phe với những trái cây hoá đá?
Giấc mơ không ai biết tới. Vì những người hiếm hoi biết tới nó đều đã chẳng còn ở đây. Họ viết lên lời cuối của mình và trả cho ân nhân lời đầu tiên từng thốt.
Họ do dự qua những mùa đông ngập ngụa trong cảm xúc mà chẳng thốt nên lời. Cho đến khi cảm xúc hoá thành trái cây đông đá. Chỗ ngồi không còn dễ chịu cho thi ca được ngâm ngợi. Họ lên đường. Rời mùa đông. Rời thi ca. Rời thế giới. Để những dấu giày làm ai đó tưởng ai đó hành hương. Và một nhịp tim nữa không bị nhầm thành của ai đó. Họ trút nhịp tim cuối cùng thành giọt thầm khoan đá.
Nếu có từ nào đó được phát âm là im-lặng thì đó là sự nhạo báng kinh khủng nhất dành cho toàn bộ ngôn ngữ loài ngữ.
Lời mở đầu thực sự chỉ có thể mở đầu cho cái gì đó không còn đầu cuối. Cho con đường không còn dẫn về đâu nữa cả.
Thi sĩ ơi, chàng hãy để lại một câu mở đầu, và sau đó… sẽ chẳng còn sau đó.
Leave a comment