anh đã chẳng làm được nhiều hơn những bài thơ chiều tối hãy chuyện trò sau hoàng hôn hò hẹn để bờ nước lại xa cho cỏ cây khỏi thẹn rồi lặng lẽ ru nhau bằng lời thơ trìu mến
anh không sao thốt được nhiều hơn mấy vần thương buổi sáng hãy ra vườn khi tường vi bừng nở rồi trước lúc cơm trưa xem mười giờ rực rỡ để thanh thoảng cơn mơ còn lời thơ thầm thở
anh chẳng làm chi nữa chỉ ở đây ru nhau mỗi phút hãy nguyện cầu cho trái tim lành lặn để ngày tháng lại xa cho vết thương liền hẳn và lặng lẽ ru nhau bằng lời thơ đằm thắm.
Leave a comment