có một cái xoáy nước, đánh thức tôi dậy lúc 5 giờ sáng. à không, tôi đang dùng giờ trong phòng. bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ? à, bây giờ chính xác là mấy-giờ-rồi-nhỉ. đó là cách đánh giờ trong phòng của tôi. đó là lúc tôi đặt cho nó một cái tên mà chỉ có căn phòng này mới có quyền ưng thuận. nếu nó chẳng ưng, nó sẽ dùng giờ quốc tế. ôi, cái quốc tế chết tiệt làm tôi cảm thấy bất hốt già đi một cách êm ái. tôi già đi cùng giờ quốc tế với những con số. con số. con số. thế đấy, tôi thức dậy vào lúc mấy-giờ-rồi-nhỉ. à, lại nói cái xoáy nước. nó cũng thuộc chuyên trách của múi giờ trong phòng. nó xoáy vĩnh hằng vào thái dương trái của tôi. nó thăm nom các bộ phận bị già đi bởi giờ quốc tế. nó hỏi rằng, tôi muốn già đi hay muốn hỏi giờ chính xác trong phòng. giờ trong phòng lúc nào cũng chính xác chỉ lúc mấy-giờ-rồi-nhỉ. và cái xoáy nước đó chính là công cụ đánh giờ. lúc nào nó cũng trả lời bằng một câu hỏi. lúc nào cũng ra đáp án với một chữ mấy. thế mấy giờ rồi nhỉ hả cái giờ-chính-xác-một-đáp-án kia ơi? cái xoáy nước dựng tôi dậy. nó bảo tôi chờ đến giờ này từ giờ trước rồi còn gì. mà giờ nào cũng chính xác một mốc duy nhất là tâm của xoáy nước. thế tôi nằm đây làm chi? đợi già hay sợ già? thế tôi hỏi giờ làm gì? sợ muộn hay đợi muộn? thế tôi cử động làm chi? đợi chết hay sợ chết? thế tôi định trôi ra ngoài xoáy nước ư? thôi thì đáp án bao giờ cũng lẩn mình trong vẻ ngoài của câu hỏi. giờ nào thì cũng bắt đầu bằng tiền tố mấy. thế là tôi xoay xoay. thế là tôi ngồi dậy trong căn phòng xoáy nước của tôi.
đó là cơn nghiện hay là cái gì không phải nghiện. đó là khi tôi chẳng đợi và sợ những thứ kể trên. tôi xoay xoay trong cái phòng xoay xoay. tôi ngừng lại làm chi trong nỗi nghẹt thở của giờ quốc tế. cái quốc tế làm tôi sợ già và đợi muộn. tôi kể câu chuyện dài vô nghĩa. cái xoáy nước thì xoay mà tôi lại đợi dòng chảy được khơi nguồn. ôi, tôi là nguồn, là tâm xoáy nước, là căn phòng. thế cái xoáy nước có phải là tôi chăng? ối vặn vẹo nhau làm chi đó nữa, không khéo lại hoá tất thành câu trả lời bây giờ. thử nhá: thế-cái-xoáy-nước-có-phải-là-tôi-chăng. chủ ngữ là gì nếu theo công thức bây giờ là mấy-giờ-rồi-nhỉ? cái chủ ngữ ấy hử? có là cái ngón tay đang quầy quậy nơi đây không? cái chủ ngữ chẳng nói năng mà cứ gạch nối các từ. cái chủ ngữ tương quan gì với những cái gạch nối? cái chủ ngữ cần nối tiếp các từ à? hỏi lắm thế. không khéo lại hoá tất thành câu trả lời bây giờ.
thôi, tôi đến chịu cái giờ giấc trong phòng này thôi. tôi có thể đi qua phòng khác mà. cái phòng gì mà trong veo, lúc nào cũng chỉn chu giờ giấc. lúc nào cũng chỉ có một đơn vị đo thời gian duy nhất để đo một thời gian duy nhất. thời gian tôi nằm giữa xoáy nước trong phòng và quay mòng mòng mòng mòng. thế thì bận chi mà hỏi với trả lời? thế thì bận chi mà nằm với ngồi? thế thì bận chi mà phòng này hay phòng nọ? thế thì bận chi mà giờ với giấc? hỏi lắm thế, vặn vẹo nhau làm chi, không khéo lại hoá tất thành câu trả lời bây giờ. tôi không thể không kết câu bằng một dấu hỏi để tiếp tục cuộc chuyện trò hỏi-đáp tương dung này phải không không đừng kết câu không tôi lại hỏi bây giờ thế thì đánh dấu gì đây bớ người ơi đấy chút nữa là lại câu hỏi thôi thì đánh bây-giờ-là-mấy-giờ-rồi-nhỉ được không thôi chết không được hỏi.
Leave a comment