và truyền thuyết kể về vị vua thời gian trong căn phòng của mình. vị vua không thích số. vị vua chỉ thích dập thẳng những cái móc câu cuối câu thành một vệt dài vừa đủ để nối những từ hỏi thành một đáp án xuôi và quy nạp thành một múi giờ duy nhất. vị vua ấy có cung điện là cái xoáy nước xoáy liên hồi kỳ trận và chẳng bao giờ phiền phức quốc tế phải phân ranh biên giới với những chiếc hộ chiếu và 12 con số nhạt nhẽo. vị vua ấy sống trong giờ xoáy nước. vị vua ấy làm việc lúc người ta gọi là 5 giờ sáng. con khỉ gió, chẳng ai làm việc lúc 5 giờ sáng. cái khoảnh khắc xíu xiu mà thực chất là không tồn tại đó thế nào mà lại thuyết phục được cả mấy tỉ người tin là có mốc thời gian là 5 giờ sáng. không có đâu ạ, không có sinh vật nào tồn tại được trong cái khoảnh khắc không hiện hữu đó. làm việc lúc 5 giờ sáng à, trật lất hết trơn hết trọi rồi. 5 giờ sáng không tồn tại lấy đâu mà làm việc. phải có cái gì đủ lớn cho một vị vua chứ. ít ra cũng gọi là một căn phòng đi. đó cũng lại là ngôn ngữ quốc tế khỉ gió mà thôi. kiếm đâu ra cái thứ gì gọi là căn phòng. đâu đâu, chỉ tôi coi căn phòng khởi phát từ đâu và kết thúc chỗ nào nào. ấy ấy, khéo không lại đo đạc thiếu chính xác, làm ăn thế là không đàng hoàng nhé, các kỹ sư. nhọc cười quá các bạn đầu to mắt cận ạ, không có căn phòng, không có 5 giờ sáng, chỉ có cái ẩn dụ cái xoáy nước mà thôi. chỉ có vị vua là chủ ngữ di động liên tằng và vị ngữ được nối liền từ những chữ rời và dấu gạch. thế đấy, nếu các ngài muốn chơi chữ với tôi. thế đấy, nếu các ngài muốn bàn bạc chính sự với tôi, xin mời các ngài vào đây trong cái xoáy nước vẫn xoáy tít đời các ngài từ trước đến giờ. từ trước đến giờ lại là một ẩn dụ ngu ngốc, trước và giờ là thế quái nào? xin mời vào đây và đừng đem theo những cái móc câu, các ngài không câu nổi những lão kình ngư trong thuỷ-cung-xoáy-nước này đâu. đừng câu kéo gì sất. đập dẹt các dấu hỏi của các ngài thành dấu gạch nối đi rồi xiên và nướng lũ cá trên đôi môi hồ nghi của quý vị.
có lý, thưa đức vua, ngài có muốn dùng điểm tâm gì chăng? a, cho ta món đồng hồ tan chảy của Dalí đi, ít ra cũng có kẻ biết nấu nướng thời gian đó chứ, dẫu tay nghề còn chưa được khéo cho lắm nên mấy con số còn chưa được đánh nhuyễn kìa. thôi cũng được, ăn cái giẻ rách vắt trên cành cây của lão nào. thế còn mặt trời và mặt trăng, ngài vẫn còn chưa dùng đến ạ? ôi, đó là đồ trang trí trong phòng mà, bạn thân yêu, ta đâu phàm ăn tục uống đến vậy. cứ để chúng cắn nhau đi, để quốc tế còn cái mà giải hoà. uỷ ban hoà giải quốc tế đánh nhau loạn xà bận để tính sao cho đúng 5 giờ sáng và chấm công cho những gã thầy tu căng mắt ra để chống xuất tinh (sáng) sớm. thôi, đó là chuyện người ta, chẳng ảnh hưởng gì đến bữa điểm tâm của thợ nghề Dalí. à, hắn lẩn góc nào rồi ấy nhỉ? sao một thợ nấu tranh cũng có tiếng là đạo đức thế mà còn chơi trò giả chết thế hử? ta không hiểu hắn định chơi khăm quốc tế đến bao giờ. ôi, đức vua tôn kính của tôi, ngài lại giở trò hài hước gì đó nữa, chẳng phải ngài cũng hay gắn cho mình cái tên Dalí đó chăng? ngài cứ vô tư thoải mái dùng lẫn của tôi đi, nhưng xin ngài đừng giả vờ mình cần ai đó quật mồ lão Dalí để làm bữa điểm tâm cho ngài. thôi thì mấy cái đồng hồ đó quả là chưa mãn nhãn, hôm nay ngài muốn đào xới cái xoáy nước từ thái dương bên trái phỏng? ngài cho tôi ân hưởng với đi. ngài cứ nhe răng cắn vành tai của mình đi. ngài cứ là Dalí tôi đi, ngài cứ là quý ngài mấy-giờ-rồi-nhỉ hóm hỉnh đi. đây là vương quốc của ngài, chẳng ai bắt bẻ một kẻ sống xoay xoay trong cái giờ xoáy nước xoay xoay đó đâu.
Leave a comment