sau khi đọc tương đối nhiều những thứ viết trên tường hầm tàu điện, chúng ta ngớ người ra, đó chẳng phải là ngôn ngữ. đó là một đường hầm mặn đặc khói cần sa. đó là một mặc khải, họ dùng nó để xông ướp một ngày ẩm thấp. mùa thu đã từng được đề cập trên những đôi môi khô khốc. họ có dùng ngôn từ thi vị. không, tôi hoàn toàn tỉnh táo, đó là một ngôn từ thi vị. vâng, kẻ phê pha nhất sẽ thốt ra câu đó đầu tiên. hắn tỉnh táo thật. thật sự tỉnh táo. mọi thứ sáng lên. mọi thứ tĩnh lại. mọi tiếng ồn chầm chậm chuyển dịch trong nguyên lý hỗn mang và hiệu ứng cánh bướm. lý thuyết thôi. khi bạn thốt ra một ngôn từ thi vị, chẳng hạn tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo, bạn nhận được cái nhìn chấp nhận, bạn đã ở đó. nhưng bạn chỉ ở đó thôi. bạn vẫn ở đó mà. thế mà chỉ khi bạn thốt ra từ đó, bạn mới cảm nhận mình được chấp nhận ở đó. tôi hoàn toàn tỉnh táo, vâng, thưa bạn hiền tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo, tôi hoàn toàn tỉnh táo khi tuyên bố tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo. lại thêm một kẻ nữa thốt ra ngôn từ thi vị đó. lại thêm một kẻ mang tên tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo. cơn tỉnh táo cứ thế lây nhiễm khắp hầm tàu. kể từ đó, những kẻ đó được đặt tên. rồi từ đó, chúng lặng im và ngâm nga khúc thánh ca âm-thanh-của-im-lặng.
và mùa thu bắt đầu xuất hiện. và sáng tối bắt đầu xuất hiện. và nỗi niềm nhân sinh bắt đầu xuất hiện. và họ bắt đầu xuất hiện. bảy năm sau, bảy năm cuối cùng với đôi tay run rẩy, hắn cũng xuất hiện. và trải nghiệm lặng câm được chứng thực. vào một buổi sáng mùa thu, lấy đó làm chủ đề, hắn trải tấm toan mốc meo ra nhìn ngắm. ngày bộ ria chẳng còn là niềm tự hào của công chúng, hắn trân trối nhìn những góc nhà, cảm thấy mình đã xuất tinh đủ nhiều để bắt đầu một lời sám hối. hắn đổ một bãi màu đen lên tấm toan và ấn vào đó đôi đầu gối mình. hắn bắt đầu cầu kinh: tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo.
ngươi chẳng thể dùng ngôn từ rổn rảng mà viết về nỗi cô quả của ta, Dalí ạ. ngươi đừng hòng làm thế. ngươi hẳn phải biết sự rỗng không của những lỗ khí trong ổ bánh mì dù điều này chưa từng là tâm điểm chú ý trong các bức tranh. nó làm lỗ rỗ những giấc mơ của ta. nếu ngươi không mơ, hãy vẽ, hãy vẽ những lỗ rỗng của giấc mơ. hãy vẽ nỗi mỏi mệt của một kẻ thức quá lâu trong các giấc mộng. hãy vẽ mùi thum thủm trong những nách áo choàng bóng bảy, trong thành phố này. ngươi biết ta cư ngụ trong sự rữa nát đó. ngươi biết nó có mùi tương đồng với bức tranh mà ta vui vẻ phỉ nhổ lên. mùi âm hộ của mụ già ấy. ta chui từ đó ra, hỡi đứa con địa chính trị ạ. ngươi thông minh khốn nạn lắm thay, hỡi tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo ơi. ngươi đã giữ được một lưỡi dao của người con gái trinh tiết đánh rơi. ta tự hỏi, lẽ ngươi tỉnh táo thật? lẽ nào ngươi đã mổ bụng mụ già ấy? lẽ nào ngươi đã chứng kiến ta chui ra? lẽ nào ngươi đã thấy những lục địa già giấu đi thân phận thực sự của nó? lẽ nào ngươi đã ở trong biên niên sử đó?
ôi, dàn dây, xin mà, khúc gian tấu đó lẽ nào dành cho ngươi, hỡi tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo? ngươi có xứng đáng không, kẻ ranh ma tinh tỏng? ngươi đứng đó, với bộ xương lịch lãm của đứa trẻ già đanh, chứng kiến ta lùng nhùng bất lực. ngươi biết lúc đó ta đã khóc? nước mắt đồng loã với đám dịch nhầy của mụ già đó, mụ già mà ta vui vẻ nhổ lên trong lúc cầu kinh khi nước nhãi tứa đầy mồm mép. ôi, câu thánh kinh tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo tại sao lại được đặt cho ngươi chứ, hỡi đứa trẻ địa chính trị già hơn những lục địa già mất nết? ngươi mọc tóc tự bao giờ? người mọc xương tự bao giờ? ngươi giơ tay chỉ trỏ gì thế?
khi ta đóng khung ta để bước lên sân khấu, ta là một cây nến mới nặn xong. ta có mùi thơm kích dục. trông ta cứng cáp đấy chứ. nhưng đốt lên theo cách các ngươi thì xoàng quá. thế nên ta đã chẳng đóng gói trong mình một cái tim. không đâu, thằng ngốc, ta vốn chẳng có tim. thôi đi, thằng ngốc, người ta không thể làm nến mà không có tim. nhưng người ta không phải là ta, thằng ngốc ạ, ta hoàn toàn tỉnh táo. ta không phải đám tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo lải nhải tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo trong đường hầm mơ mộng. chúng có tim, chúng cháy lên từ đó. ta thì không có, lũ ngốc ạ. ta tự thân là một cây nến không có tim, nghe rõ chưa. nếu muốn đốt ta, ta buộc phải đốt ta từ ngoại vi. ta phải vừa co quắp vừa nhũn chảy. ta phải vừa uốn éo, vừa thờ ơ. ôi, làm sao để ta tự đốt ta từ bên ngoài đây? tôi vốn chẳng có tim mà, bọn ngốc. thế nên, thôi được, ta cần bọn ngươi giúp.
ta vui vẻ phỉ nhổ lên mặt chúng bay để cầu thỉnh giúp đỡ, lũ vật-người-có-tim. trong tất cả những cây nến có tim sẽ cháy lên để nguyện cầu, ta là ngọn nến duy nhất không có tim. làm ơn, hãy cho ta đứng giữa, kẻ không có tim này. làm ơn, hãy cho toàn bộ sự phù phiếm nhão nhoẹt ra trò cứng cáp này đứng giữa chúng bay, hỡi những vật-người-có-tim. chúng bay có chấp nhận ta không?
ông đã tỉnh táo chưa, hỡi lão già bù khú, xuất tinh vô độ trên những ngón tay bị chuốc thuốc độc bởi một mụ già đãng trí? ông đã tỉnh táo chưa? nhưng mẹ kiếp, ông già, ông tỉnh táo thì được cái cóc khô gì? tỉnh táo chỉ dành cho những kẻ có tim. ông muốn làm trung tâm của lễ tế, hãy là kẻ mê mờ duy nhất. hãy để dòng tinh dịch giả hình nến sáp nhũn chảy và nhấn chìm ông vào giấc mộng không màu trắng muốt. a ha, thợ nấu tranh già khắm, tên của ông cũng vang lên vang xuống bởi những kẻ lữ hành tìm kiếm leo lên leo xuống những toa tàu ảo ảnh này mỗi giây. chúng đi tìm chúa, bố già ạ. chúng nói gì đó về thuỷ-cung-xoáy-nước. ôi, chúng đi tìm nghĩa lý của đời sống này. chúng tôn thờ trái tim. chúng đi tìm ông đấy, hỡi lão già không có tim, toàn bộ hiện hữu chỉ là lớp lớp tinh dịch bám nhầy như sáp đặc. và bây giờ là lời thú tội không được nói ra. và bây giờ là lời xin xỏ được thêm một nữa là tâm điểm của quốc tế, một lần nữa đứng giữa một cuộc đấu tố. ta là siêu thực à, Dalí dâm ô thối rữa ơi. cách duy nhất còn áp dụng được cho linh hồn thoái đọa của ông là hãy tự tước đoạt danh xưng tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo khỏi lớp da ngực không chứa cái tim. ông được gì, ông biết chứ? ông sẽ có một cái chết không có ánh sáng. ông sẽ là điểm tối nhất trong ngân hà. ngọn nến duy nhất không tim. sướng khoái chưa, lỗ đen vũ trụ cơ đấy. kế hoạch vô tâm của ông chỉ để thỏa mãn một lối vào phản vật chất.
thế các ngươi đã dạo đầu xong chưa vậy, lũ phê pha bô nhếch kia? đã có cái tim nào cháy chưa thế? a ha, lý thuyết thôi. các ngươi cứ mãi thuyết giáo ta về sự cháy nhưng chưa kẻ nào đề cập đến lửa. dù có tim hay không có tim thì bữa tiệc của chúng ta cũng chẳng thể bắt đầu thiếu lửa. thế nên, đủ rồi, lũ ngốc, các ngươi tự sướng xong chưa, nghe lời đức vua của ngươi phán đây: ta có đem theo lửa. một linh hồn tình nguyện dâng hiến trinh tiết để đốt cháy bữa tiệc này, ta có mang nàng tới đây. hừm, ta có mang theo một cái tim ở ngoại vi. các ngươi biết đấy, món khai vị của một cái lỗ đen xoáy nước nên là một mặt trời chưa bị phá trinh. trong màng trinh của mặt trời óng ả như lòng đỏ trứng gà đó là những lục địa chưa được đặt tên. bọn ngươi, những thằng oắt con bày đặt làm địa chính trị gia cứ tha hồ mà chỉ trỏ và phán như thánh đi. hãy đặt tên Dalí cho những nơi người ta thích thức dậy buổi sáng với thói quen chải chuốt bộ lông mu sau một đêm hành lạc, nơi đó ta xem là có dấu chân của văn minh quốc tế. còn bây giờ, đừng chần chừ nữa, dao lam nhiều đấy, và cô ả cũng hăng hái cắt cứa rồi đây. khi giọt máu trinh tiết đầu tiên ngấm vào đầu quy thối rữa của ta, các ngươi sẽ được chứng kiến ngọn lửa mặt trời đầu tiên được nuốt vào lỗ đen xoáy nước này. rồi các ngươi sẽ đến quỳ trước ta và cầu xin ánh sáng. ta sẽ là tim của các ngươi, hỡi lũ vật-người-có-tim muôn đời ngu ngốc kia. ước vọng thiên niên của các ngươi chẳng phải là thiêu rụi mọi cái tim đó ư? các ngươi muốn đạt đến cảnh giới rỗng không muôn màu trắng muốt à, hãy đến quỳ trước một cái lỗ đen, ta sẽ vì các ngươi ban ánh sáng.
Leave a comment