chỉ cần thêm vào vài tiếng chim vừa lạ vừa quen, chúng sẽ gọi đó là một ngày. một ngày mới. ôi, những linh hồn mới. những vật-người bước ra khỏi toa tàu, sải bước tự tin vì vừa được ám mùi văn minh quốc tế. chúng đi lại trên vỉa hè và lắng nghe những thứ gọi là âm thanh thiên nhiên nhưng kỳ thực chỉ là tiếng tích tắc của những chiếc kim giây chính xác. chả lẽ bọn ngươi không nhận ra nhịp chính xác của chúng hay sao? chính xác hỗn độn như thế. nó nằm đó, nằm đó trong một hiện tượng thấp thoảng qua mi mắt mơ hồ và chẳng thể được chấp nhận đơn giản như một đơn vị tuyệt đối, mà luôn phải được hiểu thành một ngôn từ thi vị. lần này sẽ là gì, ta sẽ điền gì vào sau những gạch nối? ta sẽ viết gì để khởi đầu một chương mới? à, chúng rất ư là ưa hóng chuyện. những câu chuyện, những câu chuyện, hỡi những câu chuyện. chúng kể cho nhau ở trong hang, xoay lưng lại đống lửa và con đường của những gã thương lái gia vị băng qua phương đông cháy khét. chúng đang tải chiến lợi phẩm về nhà bếp của ta. bao nhiêu cuộc thánh chiến đã nổ ra chỉ để nhà bếp của ta có thêm gia vị. những dụ ngôn thêm thắt vào những giáo điều trống rỗng, không có gia vị thì thế giới đã chẳng còn danh xưng thế giới. thế giới là gia vị. gia vị mới độc hại cho sức khỏe làm sao, nhưng xin chào mừng các độc giả thánh kinh bước vào thời đại hoàng kim gia vị. thế giới này chỉ là gia vị, vậy đâu là món chính?
hỏi hay đó, hỡi tế vật mang giống cái linh thiêng. giống cái ngươi mang cũng là một gia vị, ngươi hãy nhìn vào đó. đừng liếc cổ tay ngươi nữa, ngươi hãy nhìn vào đó và tìm cho ra món chính, nếu ngươi thực tâm muốn chấm dứt những cuộc thập tự chinh gia vị này. giống cái ơi, có phải ngươi đam mê một thứ gia vị mùi mẫn. mùi gì thế? cay cay sền sệt à. ôi, ta biết mà, gia vị còn để thoả mãn những ngón cào cấu của chính ngươi. ngươi thèm khát vần vò chính mình. ôi, cái cơ thể giải trí, hết sức giải trí. giải trí chẳng phải là gia vị thì còn là cái quái gì nữa. thôi được, nếu ngươi chưa tìm ra món chính, ta sẽ tạm gọi ngươi là cơ-thể-gia-vị. và bây giờ, ở đây, ta và lũ công chúng có tim đờ đẫn này sẽ ngồi đây thưởng lãm sô diễn của ngươi. ngươi có toàn quyền liếm láp cơ thể của mình, cơ-thể-gia-vị ạ. ngươi hãy dùng dao lam khi cơn thèm khát vượt ngưỡng. bọn ta sẽ nhìn ngươi ăn và dãi dớt thay cho tiếng vỗ tay cổ vũ.
xin cho tôi một cảm thức tối linh, một khởi đầu làm ấm nóng cửa mình, tôi có thể đản sinh ra một thánh nhân cứu thế? thế giới này cần được cứu, quý ngài ạ. tôi cần thức tỉnh nhân sinh. cơn mộng đã lan tràn và loài ký sinh trùng tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo đã lan tràn khắp hầm tàu quốc tế này rồi. tôi cần làm gì đó để thức tỉnh những con người tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo đó. họ cần có mục đích, mục đích để tìm kiếm mặt trời phương đông, mục đích để tin tưởng vào ngày mai, mục đích để rưng rưng trước bữa tối cuối cùng khi biết chắc thánh nhân của chúng ta sẽ mất tích, cuộc mất tích kỳ bí, vĩ đại, vì nhân-loại-tỉnh-táo-si-mê này.
hãy cứ để giống cái đó nói, ta nhắc bọn có tim đang đờ đẫn ngả ngốn lên nhau. hãy để cho cơ-thể-gia-vị đó nói. nói là một kiểu chế tác gia vị, ít nhất là dãi dớt sùi ra hai khoé mép của kẻ cầu kinh. liếm đi, hỡi giống cái kia, gia vị của ngươi đó, liếm đi, hỡi cơ-thể-gia-vị. đúng rồi, kích vào, ứa ra, sùi ra, rỉ ra, thấm ra, trào ra, đúng rồi đó, cơ-thể-gia-vị. ngươi có cần dụng cụ kích thích không, ta cho ngươi mượn cây thập giá này.
không, cứ kệ tôi, thầy thuốc, tôi dùng tay. bàn tay tôi là nhiều hơn cây thập giá. bàn tay tôi không dành cho mũi đinh. bàn tay tôi còn trinh, nó đã chống lại được cám dỗ của những nhát dao lam. tôi chẳng muốn cắt đời mình thô thiển. tôi xin tuân phục đức vua, tôi sẽ làm chảy mình như nến, cho dịch trắng đục ứa ra. nhưng đến bao giờ tôi mới thành lửa? ngài cần lửa phải không?
ngươi không thể thành lửa, ta cũng không, lũ ngu kia cũng vậy. chỉ khi đủ cả ba thành tố - đức vua với bộ ria mép bố đời, lũ chúng dân có tim đờ đẫn, và ngươi giống cái tế vật với cơ thể là gia vị bản nguyên - mới có thể. hãy dâng hiến trinh tiết cho những lưỡi dao lam. đừng chống lại nó nữa, hãy nuốt lấy nó. cơ thể ngươi đã là bột mịn, hãy chấp nhận một kẻ xâm lược vô cơ. hãy chấp nhận một thứ phi tự nhiên, một thứ được mài giũa bởi văn minh quốc tế này. nhìn theo một khía cạnh phiến diện, chúng trông giống những cái kim giây tích tắc trên cổ tay ngươi. lệch nhìn một chút đi, giống cái tội nghiệp, hãy nhìn ra chân tướng của chúng là những lưỡi dao lam. những lưỡi dao lam tích tắc, cắt thời gian linh thiêng thành những giây và những giây. chúng là những bộ phận của cỗ máy chém do ta thi thiết. chúng băm bổ cần cù, nhưng vì chưa một lần ngươi giơ cổ tay mình lên ngang mắt để thấy được chân tướng của chiếc đồng hồ. nay ta đã chỉ cho ngươi, đồng hồ là những cỗ máy chém do ta thi thiết. việc của ngươi là hãy nắm lấy một khoảnh khắc, đừng để nó doạ ngươi sắp hết một giây. a ha, bao lâu nay ngươi vẫn chôn chân ở chốn đợi tàu này và chẳng bao giờ dám chui xuyên qua một khoảnh khắc, khi nào ngươi cũng bị chúng dọa dẫm chẳng thể nào vượt kịp một giây. bây giờ hãy nắm lấy lưỡi dao lam tượng hình là cái kim giây. hãy nắm lấy và cười cợt vào cái bóng dáng hai chiều mà ngươi lâu nay vẫn hãi sợ. nhấc nó lên và nó sẽ kéo dài mãi như ngăn tủ thuốc mà ta kéo dài thành đoàn tàu bất tận.
cái gì cơ, ngươi sợ bất tận á? này đôi môi xinh xinh tội nghiệp kia, ngươi vừa toan thốt lên lời đó hả? ngươi dám bảo ngươi sợ bất tận á? hỗn xược! một lời nói láo không thánh thần nào khoan thứ cho được. hãy trả lời ta, cái gì không là bất tận? vậy ngươi biện minh thế nào về việc ngươi có thể đứng trân và chẳng kiện cáo thánh thần về sáng tạo thời gian để nghe những tiếng chim giả lập kia. và bài thánh ca âm-thanh-của-im-lặng nữa, chẳng phải các ngươi vẫn xưng tụng không ngừng hay sao? cái gì không là bất tận ấy nhỉ? hãy trả lời ta đi, giống cái kia. ôi, ta tỏ rồi, mấy lời than van hãi hùng bất tận chính là những dãi dớt gia vị mà các ngươi sùi ra từ khoé mép và giờ đây các ngươi đang liếm láp ngon lành. thế thì các ngươi đã tỏ chưa? gia vị là nỗi sợ hãi bất tận hoang đường, vậy cái gì là món chính hả, hả giống cái nghiện ngập gia vị kia?
bất tận bất tận bất tận bất tận bất tận bất tận bất tận! lũ chúng dân có tim đờ đẫn hò reo. đây rồi, hãy cho chúng ta ăn bất tận! hãy cho chúng ta vào ngay món chính! đả đảo gia vị! đả đảo gia vị! đả đảo gia vị!
chấp nhận đi cơ-thể-gia-vị, hãy chấp nhận đi, cơ thể chẳng còn là của ngươi nữa đâu. ngươi đã ở giữa lũ vật-người háu đói này rồi. cơ thể gia vị chẳng còn là lợi thế đổi chác của ngươi nữa đâu. lũ tín đồ của ta không thèm gia vị. nào hãy trần truồng hết mức có thể xem sao. trần truồng nhá, không phải khoả thân khêu gợi đâu. đám lông mu là thứ gia vị lỗi thời. hai núm vú là thứ gia vị hết đát. làm gì đi chứ, làm gì đi, chúng ta muốn ăn món chính. thử ra sức banh cửa mình à. thử phô bày quyền năng sản sinh ra những cơ-thể-gia-vị khác à. a ha, ở đây chúng tôi không làm thế. ở đây, chúng tôi thích ác dâm. ở đây, chúng tôi thích nhìn một giống cái bất lực vì chẳng còn quyền năng khêu gợi, ngay cả việc banh rộng cửa mình. ở đây, chúng tôi thích nhìn một cơ-thể-gia-vị trở nên thiu mốc, trở nên thất sủng với mọi cái lưỡi.
Leave a comment