khi nào một bài thơ đủ dài? bất tận. thiếp nghe rồi, thưa đức vua. khi nào đêm đủ sâu? bất tận. thiếp hiểu rồi, thưa đức vua. nhưng bất tận nhiều màu, nhiều mùi và nhiều vị lắm. à, còn nhiều nhân cách nữa. bất tận nghĩa là Dalí, nhưng Dalí lại là Dada và thật ra là đa nghĩa. nàng có thể ngả ra trên những sợi sóng mềm, và với con sóng nào nàng cũng có thể gọi tên ta. ở đây, nỗi cô đơn cũng tên là Dalí, và nó cũng có một nhân cách chứ chẳng chơi. mỗi khi nói chuyện với cô đơn, chớ bao giờ trót quên đặc quyền của nó. quyền của nó là được trở thành bất cứ cái gì. quyền của nó là bắt ta ngồi im để nó bơi lội như một con cá. nhưng chớ gọi nó là cá. nếu nó có một dáng hình của con cá, hãy gọi nó là Dalí. nếu nó có dáng hình của một cái cây, hãy gọi nó là Dalí.
thế nếu nó chẳng có dáng hình gì thì sao? thì nàng sẽ phải im lặng và tụng một khúc kinh thi. âm-thanh-của-im-lặng. những dáng hình, ôi những dáng hình, những dáng hình địa chính trị, nơi những đường biên kết thúc là nơi những đường biên bắt đầu. đó là nơi một-con-cá-chớ-gọi-tên-ra vẫy vùng và đùa bỡn với ẩn dụ mùa thu. mùa thu là nỗi ăn năn của nhà vua vì còn để sót một ẩn dụ vào nơi chẳng có mùa màng, tên gọi. rồi từ đó hạt mầm cứ kiếp kiếp sinh sôi và trở thành một vũ trụ ý niệm nơi ta và nàng ái ân trong đó.
thưa đức vua, ngài ổn chứ, ngài ổn với những thi thiết này? những kẻ say đã đi rồi và bức tường đặc dày mặc khải. ai đó còn đi tìm chúa để mong hậu tạ. chúa đã tháo mình khỏi những cái đinh phiền phức. nó đã diễn ra rồi nhưng vết tích của nó còn lưu lại những nét chữ thời gian quệt qua tường bằng sơn xịt. họ còn nhìn ngắm bữa tối cuối cùng. bức tranh tường vẽ bằng sơn xịt của những kẻ vô thần phản giáo. chúng là những thợ vẽ vĩ đại xứng tầm quốc tế. chúng ở đó để phục tùng Dalí đại đế. chúng ở đó để hiến dâng công lao trước khi được cháy như những ngọn nến không tim và chui vào lỗ-đen-không-gia-vị.
hãy thôi tổng hợp ký ức thời gian, ở đây, chúng ta chỉ bơi lượn. nàng biết hành động đó chứ? bỏ quên chuyện loài người đi, chẳng bơi ếch, bơi bướm, bơi chim gì cả. bơi cùng một-con-cá-chớ-gọi-tên-ra. bơi qua liên tục những bắt đầu và kết thúc của phân ranh. ở đó, lạ kỳ thay, chỉ còn sự nghe bất tuyệt, chẳng có cái lưỡi nào đòi gia vị và cô đơn chẳng bao giờ được phép đặt tên.
nàng có bao giờ tự hỏi, tại sao ta lại ở giữa tất cả mọi thứ? ở giữa bài hát này? ở giữa lỗ đen này? ở giữa câu hỏi này? nàng có bao giờ tự hỏi, tại sao ta lại ở giữa tất cả mọi thứ này? cơn mệt mỏi của người quan sát thậm chí cũng không thể tồn tại. chúng ta đã quá giàu có. chúng ta trôi mãi qua những ống cầu trượt, và khi đôi mi này khép lại, đôi mắt khác mở ra. và chúng ta luôn ở giữa. ở giữa bất tận. ở giữa là bất tận. ở giữa là nơi con người sợ hãi, chính vì thế…
xin đức vua đừng nói nữa, khoé mép ngài sùi bọt rồi đấy. gia vị lý thuyết đó có nên được triệu hồi? ở giữa tất cả mọi thứ à, hừm, chẳng có khải ngôn nào khốc liệt hơn thế. khi thiết lập ở-giữa, tất-cả-mọi-thứ, một-con-cá-chớ-gọi-tên-ra liền bơi đi. nó bơi đi đâu, thưa ngài-không-gia-vị?
có lẽ nó đi về phương đông, nơi những con người đang sưởi lưng mình trước đống lửa. nó từng là một trong số họ. rồi nhân một ngày gió to và đống lửa kia vụt tắt, tất cả tối đen, nàng đoán đi, cái gì đã xảy ra trước khi một vật người trở thành một-con-cá-chớ-gọi-tên-ra? có thể là bất cứ cái gì. có thể là bất cứ cái gì đã xảy ra. đừng tin vào chuyện kể. cái gì xảy ra nó đơn thuần mang nghĩa là xảy ra mà thôi. đặt cho nó một cái tên để thay thế cái tên gốc - cái-gì - thật là lố bịch. ừ, cái-gì đã xảy ra. cái-gì đã khiến thân nhiệt của vật người đó cân bằng. chẳng còn đống lửa và ánh sáng. một cái chết không ánh sáng. một cái lỗ đen xuất hiện. vật người đổ gục trên hai đầu gối và mục nát như một bức tượng bùn. vật người trở thành lỗ đen xoáy nước. vật người trở thành Dalí. câu chuyện nhạt nhẽo quá phải không, ta biết. nhưng đó là vật người duy nhất tìm thấy vụ nổ bên trong. luôn luôn là duy nhất. con nòng nọc chiến thắng duy nhất. cái mặt trời lòng đỏ trứng gà duy nhất. cái cửa mình gia vị duy nhất. từ đó, đại dương và một-con-cá-chớ-gọi-tên-ra là những ẩn dụ thay thế nhau.
đại dương là một con cá. một con cá là đại dương. đó là nơi mà những chuyến tàu điện không bao giờ đưa nàng đến. thực ra những chuyến tàu đó giống như đồng hồ, nó chưa từng đi đến đâu cả. này, liếc-cổ-tay-xinh-xắn, hãy liếc cổ tay xinh xắn đi, hãy nhìn lưỡi dao lam dịch chuyển, nó đi đến đâu? cái cỗ máy chém đi đến đâu? ôi, một câu hỏi ngu ngốc. nhưng nếu lựa chọn, nàng sẽ chọn nghiện ngập tiếp chứ? nghiện liếc cổ tay xinh xắn, hỡi liếc-cổ-tay-xinh-xắn?
nghiện ngập và nghiện ngập vĩnh hằng là những điều tuyệt vời đấy, nàng ạ. nghiện ngập, hãy nhìn sâu vào nghiện ngập. những tế bào đòi cào xé, đòi xát thật dày gia vị, đòi nhét vào từng phân vuông niêm mạc thật nhiều xót xa. gia vị hiện tồn vì sứ mệnh đó. gia vị tận hiến cho nỗi xót xa. ôi, cái cửa mình của nàng cần biết bao núi sông gia vị chảy vào chảy ra, mọc lên sụp xuống. nỗi đau cắt một nhát ngọt lùi, rồi cứ lấn sâu và kéo dài mãi về phương đông, lẽo đẽo theo gót mặt trời để chỉ gặp dấu chân của chính mình. cơn đau gặp dấu chân của chính mình trên đường hành hương theo dấu mặt trời. ôi, cái kẻ đội vòng gai và nghiện khổ dâm. kẻ lưu lạc bảy năm để học nghệ thuật cắt lát chính mình.
Leave a comment