hãy bắt đầu bằng một cái cằm hướng vào ngực và lông mi mắt vuông góc với sàn nhà. hãy bắt đầu như thể ta đang trầm ngâm suy tư điều gì mông lung lắm, đó là khúc dạo đầu kinh điển. rồi chẳng lần nào ngẩng lên nữa, ta đã quên béng mất bài thuyết giáo của mình rồi. toàn bộ giáo dân Dalí đã tụ hội nơi đây, chúng cũng làm như ta, gục đầu và trầm ngâm. khác một điều là chúng trầm ngâm thật. chúng trầm ngâm với câu hỏi muôn đời tổ phụ của chúng: một giây dài bao nhiêu? vì câu hỏi đó, chúng mới gầy dựng được niềm tin vào chúa. lịch sử là con gà mắn đẻ, đẻ ra một tôn giáo dễ như trở bàn tay, chỉ cần hai thằng bố đời gặp nhau thế là có một đống con chiên sùng tín. một giây dài bao nhiêu? hỏi chúa để biết thêm chi tiết. thế là giáo phái thời gian ra đời.
nói thật là ta đã ngủ. không mấy khi ta ngủ. nhưng ta đã ngủ trong tư thế tượng gục cằm. ta ngủ và để mặc những ngôi sao trời hoá kiếp từ ta. chúng tan ra từ bộ tóc và da đầu. chúng bay lên kiểu cách và lãng mạn. thật ra làm thần tượng không khó lắm nếu biết cách ngủ. làm tượng là làm ngủ thôi mà. mi cứ ở đó, đừng hé lời, tất cả đã nằm sẵn trong kịch bản tập thể của các giáo dân rồi. về cơ bản là chúng vẫn sinh hoạt đều đặn như thế, chúng vẫn ăn ngủ đụ ỉa thế thôi. tôn giáo đã được chúng lên kịch bản từ lâu rồi. và việc của ta là nặn một thằng tượng theo yêu cầu của chúng. cũng chẳng khó khăn gì. đôi khi ta cũng làm theo đơn đặt hàng, đó là sở thích mất dạy của ta. ta cũng phải có sở thích chứ.
cái đêm mà tay thợ nghề đó lẻn vào phòng ta để hỏi cách tạo ra các con số, thằng nhãi ranh địa chính trị gia dỏm đời đó thế mà học nhanh phết. nó học được cái sự mất dạy của ta và trình bày nó một cách hết sức thông minh và tối giản. tất cả đều nằm trong khung khổ 12, nhân 5, rồi lại chia 4, thế giới chúng nó đơn giản thế thôi, chẳng có chỗ cho số O. ta chỉ hỏi hắn đúng một câu, số O nằm ở đâu trên đồng hồ của ngươi, thế mà hắn cũng ngộ ra được. tôi sẽ để nó sờ sờ trước mắt thiên hạ, nhưng sẽ khiến chúng bò quanh mãi mãi như những con kiến trên miệng bát. tôi sẽ bắt chúng vẽ số O cho ngài xem. và hắn đã mô phỏng lại kiến trúc của thuỷ-cung-xoáy-nước của ta thành cái đồng hồ của hắn. nhưng mất dạy ở chỗ thay vì là một cái xoáy nước nhất thể, hắn vẽ một cái miệng vực tròn xoe, xa xa là mấy cái cầu quay. chúng đang nhích tới kìa, chúng đang nhích tới kìa, chuẩn bị lên cầu để sang miền đất hứa nào. nhưng ác nghiệt thay, cái cầu quay di động vòng vòng đó chẳng bao giờ được thiết kế đủ dài để chạm tới miệng vực. vâng, đó là kim giây của hắn đấy. còn hai cơ hội nữa là kim phút và kim giờ thì vẫn ở chỗ xa ngoài tầm mắt, bởi những hiệu ứng ảo giác của kiến trúc, hắn khiến lũ vật người tin rằng hai cây cầu đó mới thực sự đủ dài và mới có thể đưa nhân loại thoát khỏi nơi đây. và chúng nhẫn nại chờ. hắn thực sự là kẻ đùa dai ác ý khi cắt cụt dần đều hy vọng của chúng dân mỗi khi chúng chạm phải sự thật. giờ và phút thậm chí còn ngắn hơn cả giây. vậy một giây dài bao nhiêu mà lại tạo nên phút vào giờ?
thế là nhân loại lại tiếp tục gục cằm xuống trầm ngâm chiêm nghiệm. một giây dài bao nhiêu?
chúng chạy vòng quanh miệng vực thật, thằng thợ nghề này khéo ghê. từ đâu và bao giờ mà chúng lại thèm khát chui vào tâm cái đồng hồ vậy nhỉ? chúng tập chạy, tập nhảy để mong một ngày có thể băng qua cái vùng rỗng không giữa viền số và đầu mút kim giây và đăng nhập vào trung tâm đồng hồ. chúng nghĩ, bằng cách đó, chúng có thể làm chủ thời gian.
nhưng cái hố vực tròn xoe đó chỉ là một khu trung tâm giải trí thôi mà, đó là nơi mà gã thợ nghề đã trưng bày một cái đồng hồ to tổ bố. hắn biết thừa nó chẳng liên quan đếch gì đến thuỷ-cung-xoáy-nước của ta. hắn vẽ nó ra từ giấc mơ, ngốc ạ. hắn kể lại một giấc mơ, nhưng cái nhân loại này nghiêm túc quá thể, chúng thực sự tin nước-chúa Dalí tồn tại ở tâm điểm của cái món đồ chơi đó. và hắn có một trò vui mắt để xem, ai ai cũng muốn làm chủ thời gian, ai ai cũng cố gắng sử dụng thời gian để luyện tập, phát triển bản thân mong một ngày có thể làm chủ thời gian.
này thợ nghề Dalí, ta chưa quên bữa sáng của ta đâu đấy nhé, ngươi nấu tranh đến đâu rồi? thưa đức vua kính yêu hề hước, tôi những tưởng một mẻ chuyện cười giòn tai cũng được ngài chấp nhận như một món điểm tâm thi thú? tôi đã vẽ xong cái đồng-hồ-số-O-không-tồn-tại-số-O cho ngài rồi đó. gớm, cho ta cơ đấy, ngươi hào phóng tự bao giờ, Dalí ranh ma? từ khi ngài băng qua mộ phần và tin vào câu chuyện đầu thai và tiền kiếp, từ khi ngài muốn khai sinh ra muôn ngàn Dalí, những kẻ mất dạy như ngài, không bao giờ tin vào các thiết kế mô phỏng giấc mơ. hẳn rồi, giấc mơ mà đem đi thiết kế chỉ là việc làm của kẻ bỉ ổi, ta chấp nhận ngươi, chấp nhận sự bỉ ổi đã làm ô uế một câu chuyện không đâu nhằm tạo ra một giáo phái của những kẻ chẳng bao giờ có thể trở thành Dalí, những kẻ dai dẳng xưng tụng ký ức, những kẻ luận bàn về số O nhưng chỉ đi quanh nó, những kẻ trầm ngâm thật sự. ta chấp nhận bữa sáng của người, hỡi thợ làm đồng hồ mất dạy.
Leave a comment