ta đã giam mình nhiều ngày trong phòng, đã thủ dâm và phún tinh tràn lan lên tấm toan vẽ dở. mẹ ta cứ ngong ngóng tiếng ta cầu kinh, nhưng tất cả những gì ta nghe thấy chỉ là tiếng chà xát thịt da. a ha, ta đang vẽ dở và cần nhiều tinh dịch hơn nữa. tấm toan trắng đục. tinh dịch ta trắng đục. nhân loại sẽ nhìn thấy gì đây? lũ vật người ngốc nghếch đó sao biết được ta vẽ bằng mùi. a ha, ta vẽ bằng mùi các ngươi ạ. ta chán hết cọ bay bút giấy rồi, ta vẽ bằng mùi. phương đông kể ta nghe câu chuyện mang tên huyết yến. đó là khi dãi dớt của những con chim yến không đủ để nuôi những con non của chúng vì nỗi tham lam của lũ vật người đã lạm xâm vào địa giới của loài chim. chúng thổ huyết nuôi con. ôi, mùi mẫn quá! tác phẩm này cũng bị lạm xâm bởi những ả đàn bà cứ banh rộng cửa mình để tranh giành chút sữa ít ỏi của chú chim ta mà không để tấm toan bé bỏng kia uống đủ. ta đành thổ huyết như chim. đây là tác phẩm cuối cùng: huyết-yến.
mùi tinh và mùi máu là những gia vị quen thuộc với giống vật người. quen thuộc đến nỗi, trước khi lửa được triệu hồi, chúng vẫn tìm ra mùi nhau và bắt đầu sờ soạng, bôi trát gia vị lên những vết thương. ta chẳng có ẩn ức nào cả, đừng nhầm. ta thủ dâm với không ẩn ức. đó là cái lập dị bố đời nhất của ta. ta là quý-ngài-thủ-dâm-với-không-ẩn-ức. ta thủ dâm để trở về bóng tối, bóng tối sờ soạng của những lũ vật người trong hang. và khi lửa được triệu hồi, vật người trở thành những tù nhân chính thức, những tù nhân được cấp phép sáng tạo, những tù nhân của sáng tạo được cấp phép bởi lửa. và hội hoạ ra đời trên vách hang nơi những kẻ thủ dâm phún tinh lên đó. hội hoạ ra đời từ những cái bóng. vật người dùng cả khối thịt phơi trên lửa để ịn lên vách hang những sáng tạo đầu tiên. và đó, thuở sơ khai của thủ dâm tinh thần. rồi chúng ở lại đó mãi. đừng tin những câu chuyện kể, chẳng có cái gông xiềng nào đâu, chỉ có sáng tạo giữ chúng lại. đống lửa giữ cho đôi tinh hoàn của chúng sống và làm việc cho sáng tạo như những nhà máy sản xuất tinh dịch. nhưng lửa cũng làm tinh dịch mau khô, chỉ còn mùi là ở lại. chúng vẽ bằng mùi. khởi nguyên là mùi.
cái học thuyết mất dạy này chẳng thể nào sống sót ngoài cái ổ vẽ của ta, nên ta khoá trái cửa suốt đời. ta đã nhốt đứa con bé bỏng của mẹ ta vào cái cũi đầy mùi tinh và máu này. ta đã nhốt nó vào lời nguyền ám sáng tạo của chính nó. nó đã biết thủ dâm từ trước khi mang cơ thể vật người. và nó đã đứng hiên ngang trên cái bóng của mình rồi phún tinh vào thế giới hai chiều của nó. và giờ đây, cách duy nhất để thoát ra là trôi tuột theo chiều mùi. khởi nguyên từ mùi. điều gì khiến vật người thích thở? chúng không thở cũng được mà. nếu chẳng có những mùi vào ra, thì có khi nào chúng định hình đó là hành động thở đâu. thở phải dựa trên mùi. a ha, chúng nghiện mùi. thế mà chúng lại nghĩ chúng dùng tay. vật người không có tay, chỉ là những dải mùi tan trong không khí ẩm thấp của hang động. chúng cứ đánh hơi gọi cái này là cái kia khi những cái-gì xảy đến.
ta, quý-ngài-thủ-dâm-với-không-ẩn-ức, chẳng dùng tay, ta không tin vào thứ hoang đường đó. ta cần mẫn chuyển mùi từ những con đường phương đông băng qua những cửa động. ta thu thập mùi từ những lũ tù nhân thủ dâm tinh thần sáng tạo. ta có một cái túi gió mở lớn cho mọi cái cửa hang. qua cái hang nào, ta cũng dừng chân và thu thập những mùi từ đó. và giờ đây, căn phòng này là bảo tàng mùi quốc tế. mẹ ta thì cứ mãi mê mẩn những câu kinh. bà nghiện hương trầm phương đông, nhưng chẳng thể nào chấp nhận nổi mùi tinh và mùi máu. bà tìm mọi cách tẩy uế ta. ta bảo rằng, chúng khác nào mùi rêu mốc trước sân và tàu ngựa sau nhà, đều ẩm thấp như nhau. nhưng mẹ ta chẳng thể nào chịu nổi sự so sánh này. người con không thể là một tàu ngựa được, hãy cầu kinh và tẩy uế. con không thể là một địa vực của sự ẩm thấp và sinh sôi sao? không, con phải là đỉnh cao khô ráo. con hãy là mỏm hy vọng cho những thuyền nhân trong cơn hồng thuỷ. hãy dựng đứng lên, người đàn ông mạnh mẽ của ta, ta sẵn lòng gắn vào dương vật con một ngọn hải đăng rực chói. con hãy cương cứng vì sứ mệnh thánh linh. cương cứng và không bao giờ được trào ra một giọt hoang đàng. những vật người cần leo bám vào những nếp nhăn của bọc bìu con để lên bờ an toàn hứa hẹn. họ dựa vào mỏm đá đó để thở phào khi hồng thuỷ đã chẳng cướp đi thời gian của họ. họ thở phào vì họ còn thời gian. hãy thông cảm cho những vật người sợ mất thời gian. họ cho rằng thời gian là họ, mất thời gian là mất họ và ngược lại.
ôi, mẹ già ơi, mẹ đang mất thời gian vì tôi đấy. mẹ có sợ mất mẹ không? mẹ đang mất thời gian khuyên răn tôi cương cứng. tôi có thiên chức của riêng tôi, tôi phải nuôi lũ toan trắng đục này bằng mùi. vâng, thì mùi hoang đàng, mùi của những cánh đồng chưa đặt tên, mùi của những người ngồi trong hang và ngửi mùi thế giới. thế rồi thế giới mất mùi. vấn đề là thế giới mất mùi. những vật người mất mùi, thế mà chúng lại nghĩ chúng mất thời gian. nỗi sợ hãi mất thời gian là một nỗi sợ hãi hỗn xược, bởi liên tục chúng nghĩ chúng đã từng sở hữu thời gian. và sợ mất thời gian chẳng qua chỉ là một cách nghêu ngao rằng chúng có một đống thời gian trong bọc. ừ, thì chúng có cả bộ sưu tập dao lam để trang sức cổ tay thật đấy, chúng có nhiều đồng hồ thật đấy, nhưng đó là những cỗ máy chém thời gian. chúng đánh đồng việc sở hữu máy chém thời gian là thời gian. ôi, chết tiệt chúng sợ ngày nào đó, liếc xuống cổ tay, chúng không còn nhìn thấy những con số và lưỡi dao lam nào nữa. chúng sẽ hoang mang vì chẳng còn giây nào cả. chúng hỏi, trước cái đầu tiên là cái gì? sau cái cuối cùng là cái gì? đoàn tàu đâu rồi? ga tàu quốc tế đâu rồi? chúa đâu rồi? thời gian đâu rồi?
đó là cơn đại hồng thuỷ thật sự mà ta chẳng muốn nghe thấy những tiếng ồn ào đó. ta khoá trái đời ta và tiếp tục bức huyết-yến dang dở. ta từ chối dâng hiến dương vật để cứu đời. tại sao lại cần tị nạn trên quả đồi bìu của ta? tại sao không trở thành công dân của thuỷ-cung-xoáy-nước? tại sao không nhận lấy cánh cổng âm đạo vũ trụ này? chúng bay nghiện thở đến thế hay sao?
Leave a comment