khi ta đắm chìm vào những buổi sáng không có tiếng chim, ta thấy ta giống như một con tàu mắc cạn. ta ở đó, khô ráo, như mong muốn của mẹ ta, là một nơi dành cho những kẻ trầm luân tị nạn. một con tàu mắc cạn giữa biển khơi, tự thân nó chẳng sở hữu niềm hy vọng nào cả. chính vì thế, nó thu hút những kẻ thừa mứa hy vọng bò lên để xả rác trên đó. hừm, lại một sánh dụ lỗ đen đấy à. phải gọi là mỏm đen mới đúng chứ. dương vật ta là một con tàu mắc cạn trên biển đen.
hy vọng là cơn nghiện thở kêu gào. hãy cho tôi thở thêm một hơi nữa, chúng khẩn khoản cầu xin. chúng bò lên thân ta - một linh thể không biết thở là gì. rồi chúng bảo những lỗ rỗng bánh mì đó là sự thở. ta chẳng phiền sự hiểu lầm có tính lịch sử đó. cư ngụ trong những giấc mơ, chúng sẽ tiệt quên sự thở, chỉ lộp bộp nổ vỡ những cánh cổng bởi những bước chân hăm hở, tạo ra cái gì đó tượng hình những bọt nước sinh diệt liên tằng bị đóng băng trong bức tranh ta như những lỗ rỗng bánh mì. và chúng chui vào trong đó, lấp đầy chúng bằng thứ hy vọng rác rưởi. a ha, rác rưởi không vô ích, rác rưởi giúp chúng nổi trôi trên biển trước khi tìm thấy một-con-tàu-không-hy-vọng là ta. ngay khi lên được đất hứa, chúng quăng xả bừa bãi hy vọng lên thân thể ta. mà hy vọng là cái giống vô cơ, nó không thể chuyển hoá thành cái khác, nó chỉ có thể từ hy vọng này thành hy vọng khác mà thôi. bản chất của nó thì vẫn rác rến vô cơ. mà con tàu của ta thì lại làm bằng thịt, một-con-tàu-không-hy-vọng, là khối thịt cương cứng được bơm căng bởi dịch nhưng không tuyệt đối chẳng có đất hứa nào để dạt vào và hy vọng được quăng xả hy vọng bừa bãi. nó chỉ biết cương cứng và cương cứng mãi thôi. ôi, mẹ ta vẫn lăm le trang điểm cho nó thêm một chiếc vương miện gắn đèn để làm ngọn hải đăng cơ đấy. ta thì mường tượng nó giống như cái mũ của cánh thợ mỏ. nhưng khác cái là ta đội lên chẳng để tìm kiếm gì, chỉ để cho một đám thợ mỏ tìm thấy ta.
đấy, những kẻ trầm luân tị nạn chẳng hiểu sao lại có sẵn nghề thợ mỏ trong máu. chúng xả rác hy vọng bừa bãi lên thân ta còn chưa đủ, chúng đêm ngày chỉ khoái chá đào bới xác thịt ta để kiếm tìm hy vọng. mẹ ơi, mẹ đã thấy chưa, đây có phải điều mẹ muốn không? lũ kiến này đang rúc rỉa con. than là hy vọng, vàng là hy vọng, những đường hầm tàn tích là hy vọng, không biết chúng còn sáng tạo ra cái thứ hy vọng nào nữa để cứ thế đào bới và chứng minh nữa đây. vậy mà khi thì chúng nói hy vọng duy nhất của chúng là được thở, khi thì hy vọng duy nhất là hiểu được ý chúa. ta cóc tin, hy vọng duy nhất của chúng bay là được tiếp tục hy vọng.
rồi ta chứng kiến một điều tệ hại nhất, một lời vu khống mà chính ta cũng chẳng biết phải biện minh ra làm sao. cơn nghiện hy vọng của chúng là đã biến thái đến mức lạm xâm đến địa giới siêu hình: thời gian. mất thời gian, có thời gian, mất thời gian, có thời gian: đó là môn thể thao của chúng. để tiếp tục hy vọng, chúng phải lùi vài bước lấy đà, chúng phải cảm thấy mất mát, tuyệt vọng chi đó ghê gớm lắm tuỳ theo nhu cầu đớp miếng hy vọng tiếp theo bao nhiêu là đủ sướng cho những cái mõm ngoác dài. lùi lại có khó tưởng tượng lắm không, hỡi những đứa trẻ ranh rất có năng khiếu địa chính trị? chúng bay lướt chiếc dao găm trên cỗ bánh kem và cứ đắn đo xem diện tích đớp của mình đã đủ lớn chưa, chúng bay lùi mũi dao đến một điểm hợp lý để bắt đầu kẻ ranh giới. ôi, đừng hạnh hoẹ ta, lùi với tiến gì thì cũng là một kiểu nuông chiều cơn nghiện của các ngươi thôi mà. ở ngay những chỗ đắn đo đó, những tay lái buôn gia vị là được lời nhiều nhất. bán chạy hàng nhất là vị cay của nước mắt và mùi tanh của máu. à không, đừng hiểu lầm ta, ta chẳng có ý kiến gì về những trò vui của các ngươi đâu, cứ thoải mái đi, việc của ta chỉ là cương cứng mà thôi. ta cần là đứa con có hiếu mất dạy nhất, mẹ ta sẽ chẳng bao giờ thấy ta xuất tinh. ta chỉ là phòng chứa của những kẻ nghiện thủ dâm, ở trong đó, ta khoá trái vài tỉ tên Dalí vẽ tranh bằng dương vật và tôn thờ chủ nghĩa gia-vị-máu-tinh.
Leave a comment