nhưng vấn đề là như thế này. ai cũng lùi hết, ai cũng muốn miếng đớp của mình to tổ bố hết, và những con buôn chiến tranh đã quá giàu sụ. hệ quả là uỷ ban hoà giải quốc tế ra đời, ranh giới của các quốc gia ra đời. có bốn châu lục mang tên: 3, 6, 9 và 12. có mười hai quốc gia mang tên: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11 và 12. và có sáu mươi thành phố mang tên: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59 và 60. cái lũ vật người bỗng dưng khác hẳn, chúng bỗng ngác ngơ, đờ đẫn, chẳng biết tiến lùi ra làm sao nữa. trước kia, tiến lùi là để chơi thể thao hy vọng cơ mà, giờ tất cả đều đã được bày bố thế này thì hy vọng cái nỗi gì nữa nhỉ?
câm ngay, kẻ chậm tiến kia, ngươi vừa thốt ra cái gì kia chứ! chơi thể thao hy vọng à, ngươi là kẻ man di, làm gì có cái giống thể thao mà không có luật lệ hử hử, ngươi nói ta nghe xem. thể thao chính là luật lệ, phải có luật lệ đã rồi chơi cái gì thì chơi. và thế là tiu nghỉu cả đám, vô cùng bối rối, chúng cố gắng học xem luật lệ của môn thể thao hy vọng này cụ thể là ra làm sao.
rồi rất nhiều thứ khác ra đời, ta chẳng buồn kể lại đâu. duy chỉ có một thứ làm ta uất hận nhất, uất hận bởi cứ mỗi khi chúng chiến tranh vì cái thứ này, uỷ ban quốc tế bỗng dưng bất lực một cách đáng ngờ, chúng bảo rằng đó là sáng tạo của chúa, chúng không có quyền hoà giải. ôi mẹ ơi, đó là mỗi khi liên quan đến cái đồng hồ! vâng, một tay thợ nghề sùng tín nào đó, trong một cơn nhập đồng, hắn bảo hắn đã lẻn vào được ổ vẽ khoá trái của ta, và sáng hôm sau, hắn trình lên quốc tế một sáng tạo tuyệt vĩ là cái đồng hồ. hắn bảo, dựa trên cách phân chia lục địa, nay hắn sẽ phân chia ý niệm siêu hình là thời gian thành những đơn vị như thế. và vì thế, con người sẽ có nhiều hy vọng hơn, bởi đơn giản con người sẽ được mất mát nhiều hơn. giờ đây, chúng ta có khiến nhân loại này cảm thấy mất mát cả một thứ vốn thuộc tầng siêu linh không thể mất: mất thời gian.
mẹ kiếp, ta khâm phục hắn. mất dạy đến mức đó thì đúng là hắn đã lẻn vào được ổ vẽ của ta thật rồi. đúng là hắn đã nhìn thấy ta thủ dâm và xuất tinh vô độ rồi. nếu không thì ai dạy cho hắn mất dạy thế được. ta không căm ghét hắn, ta hoan hỷ ban tước hiệu Dalí cho hắn. đấy, thế mới uất chứ, ta thực sự thích cái đồng hồ ở sự mất dạy của nó, ta thích cách nó kích động toàn bộ giống vật người nhạo báng thánh thần. nhờ có cái đồng hồ, chúng nó bỗng trở nên bố đời hơn hẳn khi dám tuyên bố sở hữu thời gian - một thứ vốn thuộc tầng siêu linh mà chỉ có ta mới dám đùa bỡn. à, tất nhiên, hét to thế chỉ để xát gia vị vào niêm mạc cho xót sướng thôi mà, để rồi chúng luôn miệng thủ thỉ với nhau rằng dạo này chúng mất nhiều thời gian quá.
rồi một thằng mất dạy khác, mà có lẽ ta lại phải gọi hắn là Dalí, đứng lên chất vấn uỷ ban hoà giải quốc tế: một giây dài bao nhiêu? thế có bố đời không cơ chứ! mẹ kiếp, giỏi lắm Dalí con ta. một lão uỷ ban nhanh trí đáp xanh rờn: hỏi chúa để biết thêm chi tiết. và từ đó, chúng nó đi tìm chúa.
à, cái đám đi tìm chúa thì ta đã kể rồi đó, là cái lũ hippie dật dờ, ngả ngốn trong hầm tàu điện. ôi, ta chết khiếp vì sự nghiêm túc của chúng nó. chúng đả đảo đồng hồ, đả đảo gia vị, viết khải ngôn lên tường, nhập đồng với cần sa, rốt cuộc chỉ để thoả mãn thắc mắc một giây dài bao nhiêu. chúng còn tự xưng mình là đám có tim, những cái tim sẵn sàng cháy lên để đi tìm chúa. ta thật sự mệt mỏi với chúng. đó là một nhánh quái thai trên sự phát triển của giống loài này. nói rõ hơn, quái thai đối với sự phát triển của giống loài này hiện thời, chúng cứ đòi bước ra khỏi mọi toa tàu, khỏi mọi ranh giới, để đi tìm cái chết tiệt nào đấy. ta bối rối không biết Dalí có như vậy không? bọn này đối với bọn kia là mất dạy, nhưng đối với bọn nó lại nghiêm túc quá đỗi. chính vì thế nên chúng mới là lũ dật dờ. à, khó chịu nhất là chúng nó, bằng một cách nào đó, lại biết tên ta (có lẽ do thằng chế đồng hồ đã ba hoa khoe mẽ), và chúng lấy tên ta đặt cho giáo phái chống-tàu-điện-ngầm của chúng. những Dalí, những tôi-hoàn-toàn-tỉnh-táo, những ngôn sứ phê pha. vâng, cái lịch sử tâm linh tôn giáo nó bắt đầu khắm thối thế đấy.
Leave a comment