một khoảnh khắc chưa được đặt tên, ở đâu đó giữa 5 và 6, giữa 1 và 2, giữa 7 và 8. ở đó là một ngoại bang, một thành phố xa lạ, bí ẩn, chưa được đặt tên. thành phố ở giữa những thành phố, khoảnh khắc ở giữa những khoảnh khắc, đó là một địa giới siêu hình. và bọn mất dạy rất thích ở đó.
ta đang nói đến bọn mất dạy thật sự cơ, không phải lũ tín đồ chống-tàu-điện-ngầm đang cầu kinh trong hầm tàu điện đâu, bọn đấy thì mất dạy cái nỗi gì. cái bọn đú đởn cho ra trò mất dạy để cho hợp với tông quy giáo phái thì rõ là dỏm đời. cái bọn mất dạy thật, chúng nó ghê gớm lắm thay, chúng chẳng bao giờ lai vãng gần cái đu quay giải trí của thằng thợ đồng hồ của nợ. chúng giải trí bằng cách vắt chân từ xa xem đám vật người bâu quanh cái vòng số O và nhún nhảy theo điệu nhạc quê mùa. ôi, cái trò cò quay cũ rích thế mà vẫn đông khách phết nhỉ. à, không chơi không được ấy chứ. mày bảo sao, thằng mất dạy kia, không chơi không được á, bố chưa hiểu, mày giải thích bố nghe xem có hạp lỗ nhĩ không.
thế bố đã bao giờ nghe đến cái từ này chưa, hy vọng? chưa. thế, bảo sao, không hiểu là phải. chúng nó đang chơi thể thao hy vọng, bố à. hy vọng là cái của nợ gì, hả thằng mất dạy?
xem này, có một cái lỗ xíu xìu xiu nằm ở phần to nhất của một vật thể mảnh và dài và nhọn. rồi lại có một vật thể dài và mảnh khác nhưng không giống cái kia tại nó dài lắm, dài bất tận và có thể uốn éo khôn lường. nó cứ tồn tại như thế. tao vẫn chưa hình dung được, mày ơi. cứ từ từ, đây là một luận đề phức tạp phết đấy, bố ạ. bây giờ, cho dễ nắm bắt hơn, chúng ta đặt tên đi. cái dài hữu hạn, có lỗ gọi là cây kim. cái dài vô hạn, uốn éo gọi là sợi chỉ. thêm một chi tiết phức tạp nữa, cây kim thì có thể nhìn thấy, sợi chỉ thì không thể nhìn thấy. cái gì nữa mày, không nhìn thấy mà mày tả cứ như đúng rồi. thế nó mới nên chuyện chứ. những cây kim lơ lửng dạt trôi, nhưng lúc nào đầu có lỗ cũng hướng lên trên. không cây kim nào có thể lộn ngược lại được, vâng, một phát hiện vĩ đại đột khởi của một cây kim tò mò, thông thái trong vương quốc kim. kể từ đó, khoa học ra đời, khoa học gia có mặt, tất nhiên là muộn mằn hơn cụ-tổ-chế-đồng-hồ-mất-dạy của chúng ta rồi, bố ạ. khoa học thì có chế tạo được cái con mẹ gì đâu bố, chúng chỉ giỏi mỗi chế ra đủ kiểu giải thích nghiêm trọng cho những chế tạo mất dạy của các đời tổ phụ của chúng ta thôi, bố nhỉ. có lẽ thế, mày tiếp đi. thằng kim tò mò đó bắt đầu quan sát thêm. nó nhìn thấy đây đó những cụm kim luôn ở gần nhau và xếp thành hàng khá ngay ngắn. nó aha lên vỡ giời vỡ đất, chính lúc đó nó nghĩ ra khái niệm sợi chỉ vô hình đấy bố. nó kéo những thằng khác đến xem những hiện tượng thẳng hàng đó và nó cho đó là định luật vũ trụ, định luật tâm linh. nó hùng biện lằng nhằng gì đấy về cái giữ cho sự sống này tồn tại trật tự, và nó bảo thế mới là trật tự, thế mới là sống đúng, thế mới là ngoan đạo, vân vân và vân vân. ơ, thế nó là thằng khoa học gia, hay thần học gia, hay triết học gia, hay xã hội học gia thế hả mày? nó là thằng mất dạy nửa mùa, bố ơi. thế cho nó nhập bọn với đám ngôn sứ phê pha dưới hầm tàu điện đi. a, không được chứ lị, nó bảo nó là một dạng hoàn toàn khác, nó bảo nó không mất dạy tí nào. bọn chống-tàu-điện-ngầm thì cố gắng mất dạy để được gần với bản chất của chúa như chúng nghĩ. còn bọn gia gia các kiểu kia thì lại bảo chúa là hết sức nghiêm túc, nếu không nghiêm túc thì tại sao những cái lỗ kim lại chỉ luôn hướng lên trên và các cụm kim lại thẳng hàng đến không thể giải thích được? đấy bố bảo một đám chuyên đi tàu điện với một đám chống đối tàu điện thì làm sao mà chung một phường được cơ chứ, nhưng bố nói đúng, tất cả bọn chúng đều là đám mất-dạy-nửa-mùa.
thế mày có còn đang giải thích về khái niệm hy vọng siêu nhiên của mày cho tao nghe không đấy, mày có vẻ đang kể một câu chuyện khá lâm li về lịch sử hình thành nên bọn gia-gia-các-kiểu. đừng bỏ qua một chi tiết nhỏ quyết định tất cả, bố mất dạy của tôi ơi. bọn chúng tò mò, tò mò một cách bệnh hoạn. và đây, đến đoạn trả lời cho bố rồi đây, chúng hy vọng chúng có thể giải toả được hết mọi nỗi tò mò của bọn chúng. chúng hy vọng ghê gớm lắm, bố à, bố không hiểu nổi đâu, chúng hy vọng kinh hoàng lắm. nhưng bệnh hoạn thực sự phát xuất từ đó, từ cái sợi chỉ vô hình của nợ của thằng gia-gia-các-kiểu. chính nó nghĩ ra cái đó, xong nó lại hy vọng có thể chứng minh được sự tồn tại của cái nó nghĩ ra. nó cố chứng minh bằng cách nào, bố biết không? không, thằng mất dạy. nó kéo những vật người có lỗ đến gần nhau và dụ khị chúng xếp vào một trật tự nhất định rồi bảo: thấy chưa, tất cả chúng ta đang được kết nối với nhau bởi một ý chí thiêng liêng. nào, chúng ta hãy xếp thành vòng tròn nhé, nào, chúng ta hãy diễu hành trong trật tự nào. vũ trụ này vô cùng lặng im và trật tự, đừng làm phiền giấc ngủ của chúa, hãy thực hiện kỷ luật khắc khổ để đạt tới thiên đàng. nào, hãy trật tự đi bên nhau và hướng vào trung tâm của thế giới, nước-chúa đang chờ chúng ta ở đó. thằng đó khéo đấy, nó trưng dụng cái đồ chơi mất dạy của cụ tổ chúng ta để làm hội trường quốc tế, bố ạ. nó dụ người ta đi nhiễu quanh cái đồng hồ. và cứ mỗi khi sự bất ổn đạt đến một ngưỡng nhất định, nó lại kích động hành động vì chúa tha thiết hơn. nào, hỡi những người anh em, đi quanh và nhìn ngắm là không đủ, để đạt được đến nước-chúa, các anh em cần hành động mãnh liệt hơn. nào, anh em, vứt bỏ hết đi, nhảy đi, dũng cảm lên, nhảy từ miệng vực này, qua vùng rỗng không đáng sợ kia, chúa đang dang tay đón những người con quả cảm. ôi, thế mà nhảy hàng loạt đấy bố ạ.
đến đây mày khỏi kể, tao biết lịch sử của cụ tao. cái đồng hồ ấy đúng là một trò đùa dai kinh khủng của thằng già mất dạy đấy. ối dồi ôi, nằm dưới hệ thống kim kiếc các kiểu là cả một cung điện giải trí. nhưng đúng là phần thưởng chỉ dành cho những thằng liều. nhảy một phát là sẽ rơi xuống ngay cái lòng chảo trơn nhẫy rồi gặp cái cầu trượt xoáy trượt vào công viên nước. thằng già ấy kể là có lần nằm mơ thấy cái thuỷ cung chết tiệt nào đấy rồi vẽ ra cái công việc nước giông giống thế. lão bảo đó là một thiết kế rất… nhân bản. nhân bản tức là một sự giải trí hoàn toàn xứng đáng dành cho những kẻ quá nghiêm trọng và căng thẳng vì trò đùa dai của lão. những kẻ đạt đến ngưỡng đứt dây thần kinh hy vọng, chúng sẽ nhảy. chúng sẽ dồn toàn bộ hy vọng vào cú nhảy cuối cùng, và chúng được thưởng xứng đáng, được ngay một vé du lịch công viên nước. ấy chết, bố nói gì mà xoàng thế, bọn nó có tên chữ cho cái trò hú hồn đó rồi: rửa tội. ái chà, văn vở gớm, rửa tội cơ đấy. rửa tội đấy bố ạ. rửa tội để được sinh ra lần nữa. rửa tội ngay lúc chào đời. rửa tội để được trở lại trò chơi hy vọng này một cách sạch sẽ và trật tự. và thế là chúng lại duy trì được trật tự dễ như bỡn.
tao nghe mày nói thì có vẻ cái thằng nghĩ ra trò này cũng khá mất dạy đấy chứ. khá thôi bố ạ, chứ chẳng có gì xuất sắc, thế mới là lũ mất-dạy-nửa-mùa. cái bọn quản-lý-nhà-tắm-rửa-tội với cái bọn chống-đối-tắm-gội cũng chỉ là lũ nửa mùa thôi mà bố. nửa mùa ở chỗ chúng nó tự làm nô bộc cho những ý tưởng mất dạy của chúng nó.
Leave a comment