tôi từng được dạy rằng, khiêm tốn là một đám mây luôn có vị trí trên bầu trời. tôi đã nghe theo mọi lời dạy, mọi lời dạy đều đi vào tôi một cách dễ dàng. tôi là một thứ gì đó có thể để mọi thứ đi vào một cách dễ dàng. đôi khi, tôi muốn thẩm định xem cơ thể mình thực sự là gì, tại sao mọi thứ đi vào tôi dễ dàng như vậy? nhưng kỳ lạ nhất là sau đó chúng ở đâu trong tôi? những cái đi vào tôi ấy, chúng ở đâu trong tôi? mọi nốt nhạc tôi nghe thấy, mọi buổi sáng tôi nhìn thấy, mọi lời dạy tôi hấp thu, số phận của chúng sao rồi? có thật chúng đã đi vào trong tôi không? tôi có thực sự có một ranh giới nào cho mọi cái xuất nhập không? khi ai đó nói tôi hãy nhận lấy cái gì đó, tôi đã nhận, nhưng tôi biết cất nó vào đâu? tôi nhét kha khá thứ vào âm đạo. nhưng người ta lại đưa cho tôi tiếp, âm đạo của tôi nào có đủ chỗ, tôi lại phải rút những cái kia ra để nhập vào cái khác. nhưng đó là một phương kế tạm thời, tôi đang lừa dối tôi một cách thô kệch, để đồ ở trong âm đạo, đó là trong mình hay ngoài mình nhỉ? ôi, thứ lỗi cho tôi, tôi mới nói linh tinh gì thế kia, mọi thứ đi vào tôi dễ dàng, hay chưa có thứ gì có thể đi vào trong tôi được?
người ta hay đem những con cặc đến cho tôi lắm. họ bảo tôi hãy nhận lấy đi. tất nhiên là tôi nghe lời và nhận lời rồi. tôi đắn đo một chút xem nên cất vào miệng hay vào cửa mình. tôi bảo họ chờ tôi sửa soạn một chút trước khi nhận phẩm vật của họ. nói là sửa soạn chứ thực ra tôi cần cho tay vào trong cả hai chỗ đó lục lạo xem có đủ chỗ trống để vừa với con cặc họ đem tới không. tôi cần kiểm tra các phòng ốc và kho chứa. họ bảo là không cần nhiều chỗ lắm đâu, cái gói quà trông to thế thôi chứ cái cần ở lại không chiếm nhiều thể tích đến thế. chúng tôi sẽ không phiền chỗ nhiều lắm đâu, chúng tôi sẽ thu dọn những rác rưởi hoa mỹ không cần thiết trước khi rời đi. à vâng, thế thì chắc cũng đủ chỗ, thưa các quý ông. họ lập tức làm chuyện ấy một cách rất sốt sắng. họ thật sự cần nơi nhận. họ là giống thích trao đi. tôi thì không hẳn thích nhận đâu ạ. vấn đề không ở cái sự thích đâu, thưa các ông. nếu chỉ là thích, thì tôi không nhận được nhiều thế đâu, tâm trí của tôi có thể no trước khi âm đạo của tôi đầy quà tặng của các ông. có một cái gì đó khác lắm, các quý ông đáng mến ạ. tôi rất biết ơn các ông, cứ mỗi khi tôi quá bất lực với câu hỏi về ranh giới của tôi, thì các ông lại đem cặc đến. cái quãng thời gian các ông làm cái việc thích thú của các ông đấy, trong tôi tưng bừng lễ hội, lễ hội của các câu hỏi. ầm ĩ kinh khủng, mỗi tế bào trong cơ thể tôi đều tham gia vào lễ hội hoá trang. có đứa làm triết gia, có đứa làm thầy tu, có đứa làm luật sư, có đứa làm nông dân vân vân. đứa nào cũng mang giọng điệu của riêng mình nhưng đều gào to một câu hỏi: nó đang ở trong hay ở ngoài? nó đang ở trong hay ở ngoài? nó đang ở trong hay ở ngoài? đấy, cứ mỗi lần các ông đút cặc vào âm đạo tôi, tôi lại cảm thấy thế đấy. câu hỏi đó không còn là nỗi thống khổ buồn tẻ của một mình tôi nữa, nó trở thành một lễ hội câu hỏi. các ông đã khiến cho mọi tế bào của tôi cùng hỏi. và người duy nhất im lặng là tôi. đó là lúc tôi được nghỉ ngơi, các ông ạ. tôi được nghỉ ngơi trong khi các ông làm việc. tôi không biết liệu đó có phải là ý nghĩa của món quà này không nữa.
nhưng gần đây thôi, có lần tôi đã trót ngủ quên trong lúc các ông đang làm việc. tôi xin lỗi nếu điều đó khiến các ông thấy tôi không đủ nghiêm túc. tôi đã ngủ thiếp đi giữa lễ hội. và tôi đã rơi vào một giấc mơ sâu hun hút. tôi đã rơi vào một cái xoáy nước. ở trong đó, tôi thực sự cảm thấy mình cần dừng lại một chút, cần ngưng tiệc tùng một chút, thậm chí, mong các ông thứ lỗi, cần ngưng nhận những món quà quý hoá của các ông một chút. tôi là kẻ khiêm cung thiên bẩm mà, tôi thấy đó như một lời dạy, và tôi muốn nhận lấy nó như đã nhận cặc của các ông.
tôi nhận lấy cảm giác mệt mỏi của mình. tôi đã cho phép tôi mệt mỏi đến nỗi cả những kẻ hay hỏi trong đầu tôi cũng bị lây nhiễm sự buồn ngủ của tôi, chúng đồng loạt bay màu. tôi đã ngủ trong khi các ông còn chưa làm xong việc của mình. lúc tôi hé mắt thức dậy thì chỉ kịp nhìn thấy quý ông cuối cùng đã chải lại lông mu cho tôi gọn gàng như một nghĩa cử lịch thiệp. tôi chưa kịp kiểm tra xem ông ấy đã để lại quà cáp gì trong âm đạo của tôi, tôi lại bị cơn ngủ quật ngã. lần này, tôi trôi xuống một cái cầu thang êm nhung theo nhịp thở của mình. tôi được nhấc lên một chút rồi lại rơi tự do, tôi được nhấc lên một chút rồi lại rơi tự do. tôi được nhấc lên một chút rồi lại rơi tự do. cứ như thế, tôi bềnh bồng trên cái cầu thang bềnh bồng. ơ, nhưng hình như cái cầu thang này không dốc xuống, nó cứ bềnh bồng triền miên như vậy thôi. tôi cứ bềnh bồng triền miên như vậy cho đến khi tôi lại thiếp ngủ trong giấc mơ của mình.
tôi có tỉnh dậy kịp giờ lên tàu điện đến chỗ làm. thỉnh thoảng, tôi lại ngủ và mơ như thế trên tàu, tôi lại kịp tỉnh lại đúng lúc xuống tàu. rồi mau hơn nữa, thỉnh thoảng, tôi lại ngủ và mơ như thế giữa hai câu chuyện, giữa hai hơi thở, giữa hai giây đồng hồ. và tôi hiểu tại sao ngoài kia có những người thắc mắc về độ dài của một giây. đúng là trong giấc ngủ của tôi, tôi đã chẳng thể nào phân định được thật, tôi chỉ luôn thức dậy kịp lúc để trả lời, kịp lúc để thở thêm hơi nữa. cứ như thế, cuộc sống của tôi trở thành bình thường phát lạ. lẽ nào tôi không còn bị kiềm toả bởi đồng hồ nữa ư? tôi có thể ngủ mọi lúc, tôi có thể lọt vào giữa những khoảnh khắc.
cô đã trở thành kẻ ngoại bang rồi, cô gái ạ. gã thầy thuốc phương đông đang lim dim sờ nắn cổ tay tôi đột nhiên mở mắt ra và nói thế. cô đã trở thành một kẻ ngoại bang rồi, một kẻ ngoại bang nghiêm túc, kẻ ngoại bang đi tàu điện mỗi ngày và không bao giờ muộn làm, kẻ ngoại bang nhận mọi con cặc và không bao giờ từ chối. không như bọn tự xưng ngoại bang chống-tàu-điện-ngầm, bọn bang phái rành rành mà ngoại bang cái nỗi gì. nhưng cô là kẻ ngoại bang thực sự, cô không tham gia vào trò chơi hy vọng đó. cô là kẻ tận hiến và giờ tiếp tục tận hiến cho nỗi mệt mỏi thực sự. cô là kẻ biết tuân phục sự mệt mỏi, và cô biết ngủ đấy. ngủ không phải là một điều dễ đâu. những người mất ngủ thường hay đến viếng thánh tượng Dalí suy tư để học cách một bức tượng ngủ quên trước sự xưng tụng của thiên hạ kìa. cô thì ngủ quên trong lúc tận hiến cho việc nhận cặc. được, kẻ nào biết ngủ và biết ngủ quên, kẻ đó xứng đáng bước vào phòng mạch của ta, hỡi liếc-cổ-tay-xinh-xắn ạ.
Dalí, hãy cho tôi biết thế nào là trong ngoài.
ngươi đang hỏi ai thế, hỡi giống cái tế vật kia? ngươi đang hỏi ai thế, hỡi cơ-thể-gia-vị kia? chúng ta không phải những thằng đực đến trao đổi nhận cho với ngươi, chúng ta ở đây để xem ngươi diễn hề. chúng ta ở đây để xem ngươi bốc cháy kiểu gì nào. ngươi thực sự tin một thầy thuốc phương đông ư? ngươi thực sự tin hắn có bất cứ câu trả lời nào cho ngươi và cái cổ tay xinh xắn trinh tơ của ngươi hay sao? hắn cũng đâu sở hữu câu trả lời nào để ban phát cho ngươi đâu, hỡi kẻ nhận. ngươi nhận cái gì? ngươi nhận cái gì? ngươi nhận cái gì? lũ hippie đồng loạt trùng tuyên. bây giờ đây, xem ngươi sẽ thức hay ngủ khi chính ngươi phải lần đầu tiên trở thành người cho. ấy chết, đừng banh âm hộ ra nữa, không ai cho ngươi cái gì đâu. lão Dalí đã phán rằng chỉ mình ngươi có thể tạo ra lửa. học phái tàu-điện-ngầm, giáo phái chống-tàu-điện-ngầm, cả hai và tôn ông của chúng ta, Dalí đại đế, tất cả đều chờ ngươi ban lửa đây. ngươi phải tự thiêu sống chính mình và làm mọi ngọn nến tan chảy nó. ngươi chỉ có thể nhận chính ngươi. ngươi chỉ có thể hút vào chính ngươi. ngươi chỉ có thể tạo ra vụ nổ của chính ngươi. nào, cái âm đạo vũ trụ kia, ngươi còn muốn hỏi gì về trong ngoài nữa không?
Leave a comment