Tranh luận với thiên thần

tôi phải giấu kỹ những bài thơ này đivì bên tôi là một thiên thần ánh sángcô ấy bảo tôi đừng nói về điều buồn nữanhưng đêm qua cô đã muốn nhảy xuống biển sâutôi bảo đừng như thếđừng chết dưới biển đêmthiên thần bảo biển đẹp và đêm đẹpvà cô không sợ chếtcòn tôi... Continue Reading →

Cuộc chuyện dưới trời đêm

tôi đi ra vườn đêmnhững bước tôi vô tình cắt qualộ trình hành hương của một chú ốc sêntôi xin đường về thăm mấy vì sao góc trờichàng cho phépdẫu chậm một giây cũng khiến chàng lùi về hàng thiên niên kỷchàng nhìn tôi đọc chữchàng nhìn tôi ngắm saochàng nhìn tôi làm thơvẻ xót... Continue Reading →

Tu viện

hơi thở của tườngrơi những âm lác đácngười chấp chới bên vực bờ hốc mắtbiên giới mây vẫn baytrắng xốp dị thườnggiấc mơ tu viện cũlối về phong toả suối băngkinh khuya thở sươngtràn thung lũngnhững nếp nhà nhấp nhôvùng kết giớingười nuốt một tiếng chimluyện thành một linh chúgiữa khuya nhập địnhkẻ hành khất... Continue Reading →

Khúc nhớ

emngười đàn bà kinh kỳtựa cửa son nhìn ngắmthấy gì chăng một thời biến độngthu vén nhớ nhung vào hành lýmột sớm lên đườngchia ly ngày cũ nhoà sươngrêu phong mặc lên ký ức tấm áo xanh xaonở ra vài phím rơi mái dộtmưa đầu mùatrăng soi chung bát nướcem nghiêng đầu điểm sonkhoảng sân... Continue Reading →

Tôi ra cuối bãi mặt trời

tôi sẽ vươn mãi chùm tay mười chín ngón. vươn xa tận cuối bãi mặt trời. nàng tắm rửa cho bầu vú đêm đựng máu. tôi còn mải miết vẽ đường vào ngôi đền thờ lũ sóng. tôi muốn vút vang một tiếng xé đôi tấm gương mỏng như phiến sa-tanh. nhìn tôi đi. nhìn... Continue Reading →

Hà Nội

Hà Nội ôm trong mình những kẻ tha hươngnhững khối nhà nhe răng gầm ghè nhaunhững người nuốt mắt nhaunhững bức hồng leo đã diệt chủng từ lâu hoặc chưa bao giờ từng nởHà Nội ôm trong mình một khối sương mùkết thành một lữ quánđám người len lỏi giữa đám mây khóimột con tàu... Continue Reading →

Khải hoàn xanh

tôi đã yêu màu xanhtrong đoạn mở đầu chương nhạc kịchhọ bước ra đem bình minh rót đầy từng ly trĩu mọnghọ uống màu xanh lên mentrong cuộc chiến đêm quasau tàn tích sáng nay họ ủ thêm dăm lời hối lỗitất cả chỉ là rượu xanhtôi tựa đầu vào ghế khán phòngnhấp giọt xanh... Continue Reading →

Một đêm

một đêm làm đường sắtnghe bánh tàu rít lênmột đêm làm mặt đấtnghe bước người xéo trênmột đêm làm người điênnghe chuyện đời bất tậnmột đêm làm đèn đêmsoi lệ người từng ngấn một đêm làm da phấnchiều tay ai thoả thuêmột đêm làm bùn lấmvấy chân người mỏi mêmột đêm làm hàng ếtrĩu vai... Continue Reading →

Đêm trong tu viện buồn

tu viện buồntu viện cô đơntu viện lạnhni cô buồnni cô cô đơnni cô lạnhni cô ôm gió ngủtu viện choàng chăn đensuối băng từ mắt phậtdập tắt ngọn vừa nhenni cô lên chánh điệnkhêu lại ngọn đèn thiềnđể tỏ soi công ántim phật có nhỏ nhennếu tim người rộng rãi nay con quyết một... Continue Reading →

Kỷ niệm hoang đường

pháo đài mang dáng emđàn bà thế kỷlũ chim biểnmúatrong nắng hèsóng tung bụi bọtkhoé mắt emthước phim ngày hôm quaem ngồi bên thềmmơgiấc dếrồi ta vẫn ra khơisóng khói là nhànhưng em còn ngồi đợisuốt buổi chiều ngả màu thế kỷpháo đài bị lãng quênnay chỉ là chỗ lui tớicủa những đàn chim biển... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑