Cuộc trò chuyện trong tử cung — Một ngụ ngôn về cuộc sống sau khi chào đời
Có hai đứa trẻ trong bụng mẹ. Đứa này hỏi đứa kia: “Cậu có tin vào đời sống sau khi sinh không?” Cậu kia trả lời: “Tất nhiên rồi, tại sao không? Chắc chắn phải có cái gì đó sau khi sinh chứ. Có thể chúng ta ở đây là để chuẩn bị bản thân... Continue Reading →
từ Trong Những Mảnh — dịch thơ Rosmarie Waldrop (4)
từ Trong Những Mảnh TỰ NHIÊNDù không thật như tư duy hay khả thể. Lối đọc của tôi, bắt đầu với cái đã có, chuyển vào cái đang là. Giống như việc nhấc một bàn tay lên không chắc là để mô phỏng khoảng thời gian hay bắt chước sự trôi chuyển. Miễn sao hình... Continue Reading →
Làm — dịch thơ Rosmarie Waldrop (3)
Làm Tôi thường không biết làm gì. Hay liệu tôi có muốn làm không.Bình minh đã ló dạng từ lâu trong khi tôi vẫn còn đang kéo lê những gót chân trong óc não sình sệt của mình, hy vọng chút cà phê, rên rẩm một âm Si giáng. Để chuẩn bị nhào vào hành... Continue Reading →
Thần thoại kẻ điên vượt núi
1.ngày này những quả táo chín đỏ mọng nước ối và con quỷ không chờ được sinh rata cần chi đọc lại tờ chứng thư cuộc tình của những chiếc lá không kịp quay trở lạibầu trời đẫm tinh tương và thơ ca gục ngã sau bao đêm canhgác giấc ngủ con người những con... Continue Reading →
Gặp gỡ Trần Dần — Đối thoại mất ngủ
Tháng 5, anh Trần Dần vô chơi Huế, cùng đi với Phùng Quán. Trần Dần đã đến Huế lần đầu tiên vào năm 1946, lúc bấy giờ anh mới 21 tuổi; đây là chuyến giang hồ dành riêng cho tình yêu, với một người đẹp nay đã biệt tích trong đời.Vừa đến Huế, trong một... Continue Reading →