Cái cây

tôi thấy mình run rẩy. tôi nhìn vào sự vô cảm của mình. tôi thấy mình run rẩy. tôi nhìn vào sự vô cảm của mình. tôi nên ngừng cái gì lại? tôi nên tiếp cái gì đây? tôi là lối đi để người đi lại. người muốn đi lại cái gì đây? tôi là... Continue Reading →

Mốc-theo câu [bờ] ru

ờ hồi đó tôi cũng chẳng có gì để nói đâu. ba cái vặt vãnh hoa khói cuối trời ấy mờ. thế rồi sao anh tới đây. tôi có hẹn. có hẹn với một cái nốt ruồi. nó ngự nơi nao. nơi một chữ tượng hình xăm trên da bạc. ồ vậy à. chắc là... Continue Reading →

Khi ngày sa vào chĩnh thóc mọc mầm xuân

1.bầu trời nhiều mây quácó gì hay ho khônghoa nở kìaem là aicó con chimđi qua vùng không khímẹ tôi gặp lại tôinày tôi muốn hỏi em là aicó gì đâukhi thành cát bụiđừng trách tôi vô tâmong vàng tìm mậtem đi rồi phải khônghiển hiệnhoa đẹp quáđường đêm trăng sángông lão đánh cáem đến... Continue Reading →

Thánh Gãi

Thoạt tiên, Hắn nghĩ cơn ngứa xuất phát từ gần bẹn trái. Đưa tay toan gãi, nó biến mất. Một hiện tượng không lạ. Có thể lờ đi.3 phút sau, một tín hiệu ngứa phát ra sau vai phải. Lại báo động giả. Vẫn lờ đi được.2 phút, lặp lại. Vẫn chịu được.1 phút. Độ... Continue Reading →

Khi thời đại cà sa đã quá vãng

Khăn áo. Một sớm tháng Giêng. Em về thăm những mạng nhện giăng trên sương cỏ. Mé đường có người chít khăn, nheo mắt, phóng chiếu tia nhìn dai dẳng từ quá khứ. Phía trước, một vạt nắng không tuổi, bao dung cả hài gấm lẫn chân chì. Em đi qua vùng nhiều bóng mát. Rêu ngái bện khói nồng. Vài phẩm quả đã lưu vết răng của loài gặm nhấm như vết sẹo bỏng hằn vơi trên đầu lão sãi.

Bình thường rồi

Nếu bạn muốn cười sặc sụa, bạn có thể vào Youtube gõ từ khoá “hài tâm thần”. Trong đó, tôi thấy ngáo nhất là câu “Bác sĩ ơi, em bình thường rồi!” Thế mà sáng nay, tôi đã lặng cười suy nghĩ về ba chữ đó: bình thường rồi. Các bệnh nhân muốn xuất viện... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑