Chúng tôi – một đoàn thất thổ – đã đầu thai nhằm lúc sao mờ.Cho nên buổi chúng tôi xuất hiện, chúng tôi để cho tàn suy giấc mơ của những người thuở trước.Sụp đổ: lâu đài phong nguyệt; và mai một: ý tứ những thi nhân mò ánh trăng mà thác. Chúng tôi không... Continue Reading →
Ánh tà dương — dịch thơ Rosmarie Waldrop (2)
Ánh tà dương — cho Sophie Hawkes 1 Đứng trên ban công nhìn xuống Seekonk. Và ngập trong suy tưởng về mùa đông. Bạn tôi. Và say mèm vang đỏ tôi. Nghĩ về quyền lực. Của một từ đơn nhất. Chẳng hạn “sự thật”. Khi tôi biết cái điều quan trọng. Nằm ở giữa.Nhưng làm... Continue Reading →
Thiệp tình không thể gửi — dịch thơ Rosmarie Waldrop (1)
Thiệp tình không thể gửi 1Tình yêu độc nhất của em. Cứ mải mê vắng mặt.Người nhìn thấy ánh sáng, nghe thấy tiếng động, cảm thấy sức ấm mặt trời. Người có chắp nối chúng lại thành một “ngày” không?Người băng qua những vỡ vụn. Đi tới.Người chẳng thể nữa rồi.2Bởi vì, tình yêu của... Continue Reading →
Của con người không còn khuôn mặt
xin người nhìn vào đây, những lối men theo hàng hàng cây chữ. vài chiếc rễ chìa ra đoán định xuất thân của những bước chân vô định. tôi vục mặt vào vũng bùn vì đêm nay chẳng có bầu vú nào cho linh hồn trẻ thơ tôi đùa nghịch. nàng gói lại những hình... Continue Reading →
Cái cây
tôi thấy mình run rẩy. tôi nhìn vào sự vô cảm của mình. tôi thấy mình run rẩy. tôi nhìn vào sự vô cảm của mình. tôi nên ngừng cái gì lại? tôi nên tiếp cái gì đây? tôi là lối đi để người đi lại. người muốn đi lại cái gì đây? tôi là... Continue Reading →
Mốc-theo câu [bờ] ru
ờ hồi đó tôi cũng chẳng có gì để nói đâu. ba cái vặt vãnh hoa khói cuối trời ấy mờ. thế rồi sao anh tới đây. tôi có hẹn. có hẹn với một cái nốt ruồi. nó ngự nơi nao. nơi một chữ tượng hình xăm trên da bạc. ồ vậy à. chắc là... Continue Reading →
Khi ngày sa vào chĩnh thóc mọc mầm xuân
1.bầu trời nhiều mây quácó gì hay ho khônghoa nở kìaem là aicó con chimđi qua vùng không khímẹ tôi gặp lại tôinày tôi muốn hỏi em là aicó gì đâukhi thành cát bụiđừng trách tôi vô tâmong vàng tìm mậtem đi rồi phải khônghiển hiệnhoa đẹp quáđường đêm trăng sángông lão đánh cáem đến... Continue Reading →
Thánh Gãi
Thoạt tiên, Hắn nghĩ cơn ngứa xuất phát từ gần bẹn trái. Đưa tay toan gãi, nó biến mất. Một hiện tượng không lạ. Có thể lờ đi.3 phút sau, một tín hiệu ngứa phát ra sau vai phải. Lại báo động giả. Vẫn lờ đi được.2 phút, lặp lại. Vẫn chịu được.1 phút. Độ... Continue Reading →
Khi thời đại cà sa đã quá vãng
Khăn áo. Một sớm tháng Giêng. Em về thăm những mạng nhện giăng trên sương cỏ. Mé đường có người chít khăn, nheo mắt, phóng chiếu tia nhìn dai dẳng từ quá khứ. Phía trước, một vạt nắng không tuổi, bao dung cả hài gấm lẫn chân chì. Em đi qua vùng nhiều bóng mát. Rêu ngái bện khói nồng. Vài phẩm quả đã lưu vết răng của loài gặm nhấm như vết sẹo bỏng hằn vơi trên đầu lão sãi.
Bình thường rồi
Nếu bạn muốn cười sặc sụa, bạn có thể vào Youtube gõ từ khoá “hài tâm thần”. Trong đó, tôi thấy ngáo nhất là câu “Bác sĩ ơi, em bình thường rồi!” Thế mà sáng nay, tôi đã lặng cười suy nghĩ về ba chữ đó: bình thường rồi. Các bệnh nhân muốn xuất viện... Continue Reading →